Phillip Nguyễn: Phương thức giao tiếp tốt nhất là “trò chuyện”

Không đóng bộ trong những bộ suit cứng nhắc, già dặn, tiếp chúng tôi là một Phillip với phong cách ăn vận thoải mái cùng lối nói chuyện dễ gây thiện cảm. Nếu không biết trước anh là một doanh nhân, bạn sẽ dễ nghĩ người đàn ông trẻ trung này là một vận động viên hoặc một nhà hoạt động xã hội năng nổ vì tinh thần sôi nổi và phong cách đầy nhiệt huyết khi anh chia sẻ về các dự án của mình.

Văn phòng làm việc của Phillip Nguyễn được bài trí đơn giản và ngăn nắp. Một phần trên kệ sách trưng bày những thứ thuộc về đời sống cá nhân, như những buổi họp mặt gia đình, giải thưởng cho những cuộc thi thể thao mà anh đã từng tham gia. Là Phó Tổng Giám đốc Phát triển Kinh doanh Tập đoàn Liên Thái Bình Dương, Phillip Nguyễn là một trong số những lãnh đạo trẻ tham gia điều hành nhiều mảng kinh doanh liên quan đến ngành hàng thời trang cao cấp, ngành F&B, dịch vụ hàng không… Bên cạnh đó, anh còn là một doanh nhân năng động, nuôi nhiều hoài bão khi thành lập cho riêng mình công ty Pulse Active với mong muốn truyền cảm hứng cho giới trẻ Việt Nam thông qua việc đem đến những sự kiện giải trí và thể thao mang tầm vóc thế giới và chuyên nghiệp. Tràn đầy nhiệt huyết, bản lĩnh và cầu thị, còn điều gì để nói về nam doanh nhân trẻ tuổi này?

Xin chào Phillip. Vốn đã quen thuộc với môi trường và văn hóa Philippines, trưởng thành tại Mỹ, điều gì đã đưa anh đến sinh sống và làm việc tại Việt Nam?

Sau khi tốt nghiệp Đại học ngành Quan hệ quốc tế và Kinh tế, tôi từng là một nhân viên bán giày tại một cửa hàng của thương hiệu thời trang tại Mỹ, sau đó theo học một chương trình huấn luyện quản lý ở đảo Guam. Khi đã hoàn thành xong, cha tôi gọi cho tôi và nói rằng: “Phillip, con đã làm rất tốt rồi. Về Việt Nam thôi nào!” Nghe thì chỉ đơn thuần là một lời mời tham gia vào công ty của ông ấy, nhưng lúc đầu tôi đã khá sợ hãi khi không biết mình nên làm gì. Nhưng sau khoảng thời gian làm quen với mọi thứ, tôi đã nghĩ rằng: “Việt Nam chính là cuộc sống của mình”. Mặc dù vẫn còn rất nhiều áp lực phía trước, nhưng tôi tin bản thân sẽ thành công ở đây.

Vậy đâu là cách để anh có thể củng cố sự tự tin đó của mình?

Nhiều người cho rằng làm việc ở doanh nghiệp gia đình là lợi thế hơn người. Nhưng không, lợi thế duy nhất của tôi ở đây là có được sự ủng hộ của cha mẹ mình cùng những lời khuyên của họ khi tôi gặp khó khăn. Cha tôi nhìn thấy những lợi thế cạnh tranh từ thị trường Việt Nam, ông cần có người có thể tin tưởng, để làm việc trực tiếp trong bộ máy công ty và chung tay thúc đẩy sự phát triển của công ty. Đó mới là điều quan trọng. Dựa trên tinh thần đó, tôi luôn cố gắng làm tốt nhất bổn phận mà mình được giao phó. Một người lãnh đạo giỏi là người luôn sẵn sàng đối mặt và giải quyết mọi chuyện, từ vấn đề tài chính, makerting, sự kiện, sáng tạo, quản trị nhân sự… Nhưng để doanh nghiệp được vận hành tốt, bạn phải làm sao để tất cả các bộ phận hiểu rõ nhiệm vụ của mình và phối hợp thật ăn ý. Trong việc làm chủ và hơn hết là làm lãnh đạo một tổ chức, tôi nghĩ hãy tham khảo cách huấn luyện như trong một đội bóng vậy. Bạn cần cho những “đồng đội” khác thấy rõ lý tưởng chung, để họ thấy được họ là một phần tất yếu trong cả tập thể vững mạnh. Tất cả phải có thể cùng nhau nếm trải vấp ngã, kinh qua thất bại. Và khi thành công, tất cả cũng sẽ ăn mừng cùng nhau.

Với phạm vi hoạt động của Tập đoàn trong nhiều lĩnh vực khác nhau, anh làm thế nào để có thể quản lý hết công việc của mình?

Đối với từng công việc, tôi xây dựng một quy trình thực hiện riêng biệt, trách nhiệm và công việc cụ thể phân chia cho từng cấp bậc. Cách quản lý này sẽ đảm bảo việc nắm được từng chi tiết công việc, nhưng không mất thời gian can thiệp quá sâu hay “tỏ ra” đang kiểm soát công việc của từng nhân viên. Nhưng có lẽ khó khăn nhất là việc học cách quản lý từng tính cách khác nhau của nhân viên. Với mỗi kiểu tính cách, nên có sự linh hoạt trong điều hành để nhân viên có thể phát huy tối đa hiệu quả và thái độ làm việc. Bên cạnh đó, tôi cho rằng triết lý quản lý cũng là điều rất quan trọng. Tôi luôn tìm cách hỗ trợ đội ngũ nhân viên, cho họ tự do phát triển thế mạnh riêng, sau đó chứng kiến quá trình thăng tiến của họ ngay từ những ngày đầu.

Thành công của mỗi doanh nghiệp, dù nhỏ hay lớn đều đến từ việc người quản lý có thể lắng nghe tất cả vấn đề từ nhân viên mỗi ngày. Để làm được điều đó, chúng tôi hình thành các kênh thông tin bằng cách ứng dụng công nghệ cho hoạt động này ví dụ như những công cụ hỗ trợ giao tiếp qua internet như WhatsApp, Viber, Skype hay Facebook. Trong tương lai gần, chúng tôi sẽ phát triển mạng nội bộ để mọi nhân viên có thể kết nối với nhau dễ dàng hơn. Tôi mong muốn tất cả nhân viên đều có thể tương tác với nhau, gần gũi như bạn bè. Nhưng phương thức giao tiếp tốt nhất vẫn là nói chuyện trực tiếp, quan sát công việc thường ngày để có thể hiểu về những khó khăn và suy nghĩ của họ. Tôi vẫn luôn cố gắng dành thời gian để duy trì thói quen quản lý này.

Thành công thì ít được nhìn nhận, tuy nhiên thất bại lại hiển hiện rất rõ và dễ lan truyền. Anh đối mặt với thất bại như thế nào và làm gì để vượt qua cảm giác đó?

Với tôi thất bại là điều hiển nhiên trong cuộc sống. Vấp ngã mang đến áp lực và đôi khi khiến chúng ta nghĩ rằng bản thân chưa cố gắng đủ nhiều. Nhưng cho dù tưởng như đất trời sụp đổ vào ngày hôm trước, ta vẫn phải thức dậy vào ngày hôm sau và tiếp tục sống cuộc đời mình. Đừng để nỗi buồn khiến bạn ngừng yêu cuộc sống. Thất bại không phải là điểm dừng cuối cùng, mà là câu hỏi đặt ra để chúng ta xem xét nên bước đi những bước kế tiếp như thế nào. Sự phiền muộn thật sự là một thử thách về cảm xúc. Nhưng khi bạn đủ mạnh mẽ để vượt qua và đạt được những thành công lớn hơn, bạn sẽ hạnh phúc khi thất bại đã dần chuyển thành kết quả đầy ngọt ngào. Những lúc như vậy, tôi thường tự rút ra những bài học và nhắc nhở bản thân đừng gây ra sai lầm tương tự, đặc biệt tôi sẽ tham gia các hoạt động thể thao và sự kiện cộng đồng nhiều hơn để gặp gỡ, kết nối với mọi người và khiến tinh thần trở nên tích cực hơn. Bạn không cần phải xấu hổ và ngại ngùng khi dám chấp nhận những thử thách để bản thân hoàn thiện hơn mỗi ngày.

Đối với những người trẻ còn đang loay hoay trên con đường tìm kiếm thành công, anh có lời khuyên nào để khiến họ tự tin vào bản thân và thế mạnh của mình?

Hàng ngày, tôi nhận được rất nhiều tin nhắn từ những người trẻ Việt, họ chia sẻ với tôi rất nhiều điều, kể cả những sở thích, như âm nhạc chẳng hạn. Tôi cảm nhận được những nhiệt huyết đó, và những chia sẻ đó cũng đem đến cho tôi mong muốn được kết nối với họ nhiều hơn. Tôi nhận thấy có một sự mâu thuẫn rất lớn khi thế hệ trẻ người Việt biết rõ điều mà bản thân đam mê, nhưng dường như họ không thích điều mà họ đang làm hiện tại. Chính vì vậy, hãy chọn việc mà bản thân yêu thích ngay từ khi còn đi học để cho mình cơ hội trải nghiệm. Đồng thời, hãy học hỏi từng chút một, ở khắp mọi nơi. Bạn biết không, điều tôi tự hào nhất chính là đã thành lập Pulse Active, một sản phẩm tinh thần mà tôi dùng để truyền những cảm hứng tích cực và kết nối đến những người trẻ. Sau cùng, thứ tôi nhận về không phải là danh tiếng bất kỳ ai gán cho tôi, mà là tinh thần nhiệt huyết đang lớn dần trong thế hệ tương lai đất Việt.

Nói về những áp lực, có lẽ một trong những áp lực lớn nhất của anh chính là cái bóng thành công quá lớn từ người cha của mình. Anh đối mặt như thế nào về điều này và làm thế nào để chứng minh năng lực của bản thân?

Tôi nghĩ đó chỉ là thử thách chứ không phải là áp lực. Vì tôi biết rõ sự nghiệp và cuộc sống riêng của bản thân. Tôi quan niệm phải luôn thử thách chính mình trong cuộc sống, và tin tưởng vào con đường đã chọn. Những điều tốt nhất mà cha đã dành cho tôi chính là cơ hội học tập, giúp tôi tìm thấy cơ hội và cho tôi thấy giá trị của thái độ làm việc chăm chỉ. Tôi chấp nhận thử thách, cố gắng từng ngày với sự ủng hộ và tin tưởng của cả gia đình mình. Đứng ở vị trí của tôi, gia đình không hề là áp lực bắt buộc tôi phải chứng minh bản thân, mà là nguồn sức mạnh ủng hộ và giúp tôi vượt qua khó khăn trong công việc.

Còn mối quan hệ của anh và cha anh, có giống như với những gia đình bình thường khác?

Đến bây giờ, tôi vẫn luôn giữ thói quen gọi cha tôi bằng họ tên – Johnathan Hạnh Nguyễn. Điều này xuất phát từ thói quen thôi, vì từ nhỏ tôi không sống ở gần cha quá nhiều. Tuy nhiên, tôi vẫn cảm nhận được đầy đủ những tình cảm ấm áp của một người cha từ ông. Dù không thể hiện ra mặt, nhưng ông vẫn luôn đứng ở bên cạnh và ủng hộ tôi trong tất cả những việc tôi làm. Ông ấy cho tôi rất nhiều lời khuyên. Còn về mặt công việc, làm việc với Johnathan Hạnh Nguyễn vẫn là một áp lực. Không phải là áp lực phải cố gắng chứng tỏ mình xuất sắc hơn người, mà là áp lực giống như bất kỳ những nhân viên bình thường khác. Hiện tại, tôi vẫn làm việc và báo cáo kết quả trực tiếp với ông ấy. Sau cùng, những gì mà cha mang đến cho tôi không phải là một địa vị lớn quá dễ dàng, mà là học cách có được địa vị đó từ chính khả năng của mình.

Đây có lẽ sẽ là vấn đề mà độc giả của Tạp chí Nữ Doanh Nhân đặc biệt quan tâm. Anh nghĩ gì về việc kết hôn?

Tôi tin hôn nhân là một cam kết đặc biệt, là sự khởi đầu mới cho một gia đình nhỏ. Biết đâu tôi sẽ lập gia đình trong 2 năm tới!

Ồ, hiện tại anh đang có “người đặc biệt” nào ư?

(Cười) À không. tôi chỉ đang hy vọng mình có đủ điều kiện để kết hôn thôi. Hiện tại, công việc vẫn là ưu tiên số một, vì tôi muốn tận dụng tối đa thời gian để có thể học hỏi kinh nghiệm. Thời điểm tôi sẵn sàng kết hôn, lúc đó ưu tiên số một sẽ là người bạn đời và gia đình của mình. Tôi muốn mình luôn sẵn sàng để đưa ra mọi cam kết với cô ấy. Để làm được điều đó, tôi cần xây dựng cấu trúc công ty vững mạnh, khi đội ngũ quản lý có thể vận hành công ty suôn sẻ cho dù có thiếu vắng tôi vài ngày. Lúc đó tôi sẽ có thời gian dành cho bản thân và gia đình của mình.

Anh nghĩ sao nếu người vợ tương lai của mình cũng là một nữ doanh nhân? Anh có ấn tượng nào đặc biệt về nữ doanh nhân Việt Nam không?

Nữ doanh nhân Việt thu hút tôi bởi sự tự tin vì biết cách đưa ra quyết định. Họ biết họ muốn gì và không ngừng làm việc để đạt được những điều họ muốn. Họ biết cách tạo dựng các mối quan hệ và cơ hội phát triển bản thân. Làm việc với họ, tôi học được cách giải quyết vấn đề khéo léo và linh hoạt. Và nếu vợ tôi là một nữ doanh nhân ư? Rất hay đấy chứ. Tôi nghĩ là chúng tôi có thể cùng nhau đưa ra những quyết định, cùng dành thời gian cho nhau. Dù cô ấy có là ai, đó cũng là người tôi yêu và có thể hy sinh mọi thứ.

Cảm ơn anh!

QUICK QUESTIONS:

Hãy dùng ba từ để miêu tả bản thân?

Vui vẻ – Nhiệt tình – Hiếu kỳ.

Đối với bạn bè anh là người thế nào?

Khôi hài và gắn bó.

Anh gắn bó với môn thể thao nào nhất?

Đó là bóng đá. Tôi chơi từ năm 5 tuổi và từng là thủ môn 12 năm trong đội tuyển thành phố.

 

Bài viết và hình ảnh độc quyền của Tạp chí Nữ Doanh Nhân

Text: Jenni Võ, Lê Hồng Vân – Creative Director: HIEPLEDUC – Photo: Vinh Luu – Make up: Lâm Nguyễn

Vice President – Business Development, Imex Pan Pacific Group (IPPG)

Phillip Nguyễn

THE BEST WAY TO COMMUNICATE IS “SHARING” 

With a laid-back dressing style instead of framing himself in overly rigorous and formal suits, Phillip joined us in conversation in the most cordial and charming way. Anybody not previously aware of his business trade would easily mistake him for a professional sportsman or a dynamic social activist when listening to him talk about his projects. 

Phillip Nguyễn’s workspace is organized in a plain but orderly fashion. On his bookshelf, a small portion is dedicated to his personal life, displaying family meetings or the sporting competitions he participated in. As Vice President Business Development of the IPP Group, Phillip Nguyễn is one of the next generation of leaders doing business in multiple fields, from high-end fashion, F&B to airline services and more. Besides, he is a dynamic and passionate businessman nurturing ambition in inspiring Vietnamese youth to positive lifestyle by founding the creative advertising company Pulse Active, which specializes in sporting and entertainment events. 

Good day to you Phillip. What has brought you here, to work and live in Vietnam, despite your affinity to the environment and culture of the Philippines as well as the US?

After graduating in International Relations and Economics, I worked for a short period as a shoe salesclerk in a fashion store in the US, before taking a management training program in Guam. Following its completion, my father called me and said: “Phillip, you’ve done so well so far. It’s time to come back to Vietnam!” It sounded simply as an invitation to join his company, but I was quite frightened at first, not knowing what I should do. But then, after a while, I realized: “Vietnam is where I belong”. And despite the massive pressure ahead, I believe I can make a name for myself here in my homeland.

How then do you manage to bolster such confidence?

Most people would think that working for the family business is a huge advantage. And yet, the only perks I receive here is my parents’ support and advice in times of hardship. The point here is that my father has realized the competitive advantages in the Vietnamese market, and he needs somebody that he can trust to take direct charge of the entire body of staff and bring about more development. Heeding such a vision, I always try to excel in my range of responsibilities. A good leader is always prepared to face and handle every problem, from finance and marketing to event promotion, creative work or HR management. But in order for the business to run smoothly, one must also be able to clarify the tasks of each department and integrate them into a whole single body. Being the owner, and more importantly a leader, is just like being the coach of a football team, I believe. You show your “players” the organization’s overall vision, letting them know that they are an essential part of a strong body. The whole team who swallow the bitterness of failure with me, shall join me in the celebration of the sweet taste of success. 

With the multidisciplinary scope of work of your corporation, what is your secret to keeping everything under control?

For every type of work, there is a separate procedure that I’ve established, with responsibilities and detailed tasks for each respective level. This management method helps me maintain control of the work’s details without getting too deeply involved and controlling in the staff’s job. But perhaps the biggest challenge is to harmonize with a wide range of different personalities of the staff, thus requiring great flexibility in the administration so as to help them maximize their potential and improve their working attitude. Moreover, establishing a management philosophy is also quite important to me, as I always try to back my employees, giving them the freedom to grow in their own way, and observing their development process since Day One.

The success of every business, either big or small, lies in whether a manager could attenuate to every problem from his or her employees every day. In order to do that, we’ve established several communication channels through the application of new technologies, for instance WhatsApp, Viber, Skype or Facebook. In a near future, we aim to develop a local area network (LAN) so that those in the company could connect with each other more easily. I wish for all of them to be as close and understanding to each other as friends. However, the best means of communication is still “sharing”, that means direct conversation and observation of the daily work to keep a close track of everyone’s status quo. That is a managerial practice that I’ve been trying to attain.  

While success is rarely rewarded with deserving recognition, failure often proclaims and echoes itself eagerly and excessively. What would you do in the face of failure, and how do you get past such a feeling?

Failure is the part and parcel of life. It brings you pressure and sometimes makes you feel like you’re not trying hard enough. But even if the sky seems to fall today, you still have to wake up tomorrow and continue with your life. Don’t ever let the sorrow stop you from loving life. Defeat is not the end of the journey, but a quest for us to decide how to make our next moves. Sadness and worries pose a great challenge to one’s emotion, but with enough strength to carry oneself over them and achieve greater success, the bliss of reaping the sweet success from the seeds of failure is simply indescribable. In the face of failure, I often try and draw a lesson, and remind myself never to make the same mistake again. Then I set about to participate in sporting and community events to meet and connect with new people and lift my spirit up. There’s no shame or embarrassment in accepting one’s failure to become more complete every day.

What would you give as advice for young people who are struggling to achieve their success, in order to raise their self-confidence and strength?

I receive many messages from the young generation in Vietnam every day, which helps me learn a lot about them, even their music preferences. I feel passion and enthusiasm in their words, and I wish to connect more with them. I’ve also realized a major conflict among this generation, as they are well aware of their passion, but don’t seem to enjoy what they’re currently doing. Therefore, throughout your education, go for the things that you love, and learn, bit by bit, from anywhere. From people who are better than you, from reality, conferences, and also the internet. You know, the thing so far that I feel proud of the most is Pulse Active. Beyond just being a company, it is my spiritual channel to connect and transfer positive inspiration to Vietnam youth.

Speaking of pressure, perhaps one of the biggest pressures for you is to outdo such an overwhelming figure as your own father. How do you address this matter and what did you do to demonstrate your competence?

I’d like to think of more as a challenge, not a pressure, for I am certain of my career and personal life. I believe that one needs to constantly challenge oneself in the course of life, while staying true to one’s chosen path. The best thing that my father has given me is the opportunity to learn, to seize a chance when it comes, and to realize the importance of a positive working attitude. I’ve embraced my challenge and strive for it every day with the love and support of my family. From my point of view, family doesn’t pressure me for self-acclamation, but rather provides me with the strength to overcome any hardship.

How about the relationship between you and your father, is it similar to that of an ordinary family? 

Up until this very moment, I still keep the habit of calling my father by his full name – Johnathan Hạnh Nguyễn, which is natural since we didn’t live together when I was a child. Despite such a fact, I can still feel the warmth of his fatherly affection, for though he never overtly expresses his feelings, he always stands by my side and backs me up in everything that I do. He’s given so much advice. As for business, working with Johnathan Hạnh Nguyễn is already a huge pressure, not to prove myself as extraordinary, but to perform as well as any staff is expected to do. At the moment, I’m still working and reporting directly to him. In short, what my father provides me is not an easy ready-made position, but one whose worth I must earn with my own competence.

This is probably a matter of particular interesting for the readers of BusinessWoman Magazine. What do you think about getting married?

I believe that marriage is a special commitment, the beginning of a new family. Who knows, I might get married in the next two years!

Oh, so right now you are having a “special someone”, aren’t you?

(Grinning) Well, no, I’m just hoping to be ready for one. As of now, work is still my number one priority, as I want to spend this valuable time to accumulate more experience. When I’m ready to get married, however, that priority will become my life-long partner and our family. I want to be able to make every commitment to her, and in order to do that, I’d need to establish a strong foundation for the company where the administrative staff will be able to run the business smoothly without my presence for a couple of days. Only then can I spend more time for myself and my family.

What do you think if your future spouse also works in the business field? Do you have any particular impression about Vietnamese businesswomen?

Vietnamese businesswomen appeal to me as confident in making decisions. They know what they want and never stop working to get it. They know how to build relationships and find the chance to improve themselves. When working with them, I’ve learned how to resolve a problem with flexibility and finesse. And what if my wife-to-be is a businesswoman? That’d be great. I think we will be able to make decisions together and spend more time for each other. No matter who she is, I will always love her and sacrifice everything for her.

Thank you!

 

QUICK QUESTIONS:

Use three words to describe yourself?

Happy – Motivated – Curious 

What kind of person are you according to your friends?

Playful and Loyal 

Which kind of sports are you most interested in?

That would be football. I’ve been playing it since the age of 5 and played as goalkeeper for 12 years in the city’s football club.

Copyright© All Rights Reserved.

Đọc thêm: 

Country Director, Asus Việt Nam, Eric Lee: Nỗ lực tạo nên môi trường lành mạnh cho ngành công nghệ

Vũ Hoàng My: Lắng nghe bản thân, tin vào chính mình