Thăng chức thường được xem là phần thưởng xứng đáng cho năng lực và nỗ lực. Một vị trí cao hơn, quyền hạn lớn hơn, đội ngũ hỗ trợ đầy đủ hơn, trên lý thuyết, mọi thứ đáng ra phải nhẹ nhõm hơn. Nhưng với không ít lãnh đạo, thực tế lại hoàn toàn ngược lại: lịch làm việc vẫn kín, áp lực không giảm, và cảm giác “chưa bao giờ hết việc” vẫn đeo bám. Vấn đề không nằm ở việc bạn chưa đủ giỏi cho vai trò mới. Mà nằm ở một câu hỏi khó hơn: Bạn đã thật sự rời khỏi vai trò cũ chưa?
TEXT: H. | Image: Freepik.com
Khi thăng chức không đồng nghĩa với buông việc
Trong giai đoạn chuyển giao, nhiều lãnh đạo tạm thời gánh thêm trách nhiệm của một vị trí còn trống. Bạn quen với việc theo sát từng chi tiết, đưa ra quyết định nhanh để đảm bảo công việc không gián đoạn. Và rồi, khi nhân sự mới được tuyển, bạn nghĩ rằng mình có thể “quay lại nhịp cũ”.

Nhưng thói quen thì không dễ thay đổi. Bạn vẫn được mời vào các cuộc họp quen thuộc. Đồng nghiệp vẫn tìm đến bạn vì “bạn hiểu việc này nhất”. Và chính bạn dù không nói ra cũng cảm thấy khó yên tâm nếu không kiểm tra lại mọi thứ.
Kết quả là, bạn đã thăng chức, nhưng công việc thì chưa hề được trao lại trọn vẹn.
Cảm giác “không buông được” đến từ đâu?
Có nhiều lý do khiến các lãnh đạo, đặc biệt là những người có trách nhiệm cao, khó rời tay khỏi các đầu việc cũ. Đó có thể là nỗi lo người mới chưa đủ kinh nghiệm. Là cảm giác bản thân vẫn là “điểm tựa an toàn” cho đội ngũ. Hoặc sâu xa hơn, là nỗi sợ rằng nếu mình không còn trực tiếp tham gia, giá trị của mình sẽ mờ nhạt đi.
Nhưng chính việc tiếp tục ôm giữ trách nhiệm cũ lại khiến bạn bị mắc kẹt giữa hai vai trò: không có thời gian để làm tốt công việc mới, cũng không cho phép người mới thực sự trưởng thành trong vai trò của họ.
Thăng chức đòi hỏi một quyết định khó: chủ động buông bỏ
Một trong những dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy bạn chưa “dễ thở” sau thăng chức là lịch làm việc không hề thay đổi. Bạn vẫn có mặt trong những cuộc họp mà lẽ ra người khác nên tham dự. Bạn vẫn là người được hỏi ý kiến đầu tiên cho những quyết định không còn thuộc phạm vi của mình.
Buông bỏ, trong trường hợp này, không phải là rút lui hay thờ ơ. Đó là một quyết định có chủ đích: rà soát lại lịch làm việc, xác định rõ đâu là phần việc bạn cần giữ, đâu là phần việc cần được trao đi và kiên quyết thực hiện sự phân định đó.
Một lãnh đạo từng chia sẻ rằng bước ngoặt của cô không đến từ chiến lược mới, mà từ việc dũng cảm gửi đi vài email đơn giản: “Từ thời điểm này, hãy làm việc trực tiếp với [tên nhân sự mới]. Tôi tin bạn ấy sẽ xử lý tốt.” Những email ấy không chỉ giải phóng thời gian cho cô, mà còn trao cho người mới một thông điệp quan trọng: bạn được tin tưởng.

“Dễ thở” hơn khi bạn hiểu giá trị mới của mình
Ở vai trò mới, giá trị của bạn không còn nằm ở việc giải quyết nhiều vấn đề hơn, mà ở việc nhìn ra vấn đề trước khi chúng trở nên cấp bách. Điều đó đòi hỏi không gian để suy nghĩ, để kết nối các mảnh ghép, để đưa ra những câu hỏi đúng thay vì những câu trả lời nhanh.
Nếu bạn vẫn bị cuốn vào các chi tiết vận hành quen thuộc, bạn đang tự tước đi chính điều mà vị trí mới kỳ vọng ở bạn.
Buông để cả hai cùng tiến lên
Khi bạn buông đúng lúc, người mới có cơ hội đứng vững trong vai trò của họ. Và bạn có cơ hội bước trọn vẹn vào vai trò mà mình đã được trao. Đó không phải là sự mất mát, mà là một bước chuyển cần thiết của hành trình lãnh đạo.
Sau thăng chức, “dễ thở” không tự nhiên mà có. Nó chỉ đến khi bạn dám rời tay khỏi những gì từng làm nên thành công của mình, để tạo chỗ cho những thành công khác, ở một tầm cao hơn.

Có thể bạn quan tâm:
