Không ồn ào như những điểm đến đã quen mặt trên bản đồ du lịch Ninh Bình, Thung Ui hiện ra lặng lẽ giữa núi non Tràng An như một nét mực loang trên nền giấy dó. Ở đó, cảnh sắc, lịch sử và nhịp sống chậm rãi hòa vào nhau, tạo nên một không gian khiến người ta có cảm giác đang bước vào một miền ký ức Á Đông – nơi mỗi bước chân đều nhẹ hơn, mỗi ánh nhìn đều sâu hơn.
TEXT: Mai Hoa | Image: Internet

Ẩn mình trong quần thể danh thắng Tràng An – Di sản Văn hóa và Thiên nhiên Thế giới, Thung Ui từng là một thung lũng gần như bị bỏ quên trong dòng chảy du lịch. Con đường dẫn vào thung uốn lượn giữa núi đá vôi trùng điệp, mặt nước phẳng lặng như gương, phản chiếu bầu trời và những vách núi sẫm màu. Không gian ấy khiến người ta bất giác hạ giọng, chậm bước, như sợ làm xao động sự tĩnh lặng vốn đã ở đó từ rất lâu.

Tên gọi Thung Ui bắt nguồn từ một câu cảm thán rất đời của người xưa khi vượt núi vào thung: “Ui, mệt quá”. Một cái tên mộc mạc, không trau chuốt, nhưng lại gợi ra đúng tinh thần của vùng đất này: hoang sơ, chân thật và không cố gắng gây ấn tượng. Trải qua thời gian, Thung Ui dần được nhắc đến nhiều hơn khi các nhà nghiên cứu và địa phương khôi phục lại những dấu tích gắn với lịch sử cố đô Hoa Lư, đặc biệt là truyền thuyết vua Đinh Tiên Hoàng lập đàn Kính Thiên để cáo yết trời đất trước khi xưng đế.
Ngày nay, Thung Ui được quy hoạch thành một không gian văn hóa – cảnh quan với các công trình như Đài Kính Thiên, Đài Kính Địa, Đài Kính Nhân, Điện Kính Thiên và khu đàn tế. Tuy mang yếu tố kiến trúc tâm linh, các hạng mục này không phô trương mà được đặt lọt thỏm giữa núi non, sử dụng màu sắc trầm, đường nét giản lược, để khi nhìn từ xa, công trình như tan vào cảnh quan. Cảm giác không phải đang “tham quan” một khu du lịch, mà là đang đi xuyên qua một bức tranh phong cảnh cổ, nơi con người chỉ đóng vai trò là điểm nhấn nhỏ bé.
Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất tại Thung Ui là du ngoạn trên mặt hồ. Con thuyền lướt chậm, nước khẽ gợn, những dãy núi đá vôi hiện lên tầng tầng lớp lớp trong làn sương mỏng. Không cần nhiều hoạt động, chỉ riêng việc ngồi yên và nhìn cảnh vật trôi qua cũng đủ khiến tâm trí dịu lại. Với những ai thích vận động nhẹ, kayak trên hồ mang đến một cách tiếp cận khác với thiên nhiên – gần hơn, tĩnh hơn và rất riêng tư.
Điểm thú vị của Thung Ui nằm ở sự đan xen giữa cảnh sắc và đời sống văn hóa bản địa. Không gian sinh hoạt của người Mường được tái hiện vừa đủ, từ nhà sàn, bếp lửa đến những sinh hoạt cộng đồng mang tính biểu trưng. Ở đây không có cảm giác trình diễn hay dàn dựng quá đà; mọi thứ được giữ ở mức vừa phải, để người ghé thăm có thể quan sát, cảm nhận và tự hình dung về một đời sống từng hiện hữu giữa núi rừng Ninh Bình.
Thung Ui cũng dần trở thành điểm đến được giới trẻ yêu nhiếp ảnh và nghệ thuật tìm đến. Ánh sáng buổi sớm chiếu xiên qua sườn núi, làn sương bảng lảng trên mặt nước, những dải cờ và kiến trúc mang sắc nâu trầm tạo nên một khung hình rất “điện ảnh”. Không cần phục trang cầu kỳ, chỉ cần đứng giữa không gian ấy, người ta cũng dễ có cảm giác như đang lạc vào một miền cổ tích Á Đông, nơi thời gian trôi chậm hơn thường lệ.

Giữa bối cảnh Ninh Bình ngày càng đông du khách, Thung Ui xuất hiện như một khoảng lặng cần thiết. Không cạnh tranh bằng sự náo nhiệt, nơi đây hấp dẫn bởi chiều sâu: chiều sâu của cảnh quan, của lịch sử và của cảm xúc. Nó bổ sung cho Tràng An một sắc thái khác – trầm hơn, lặng hơn – để hành trình khám phá di sản không chỉ là đi và chụp, mà còn là dừng lại và cảm.

Khi rời Thung Ui, thứ còn đọng lại không hẳn là hình ảnh cụ thể nào, mà là một cảm giác mơ hồ rất khó gọi tên. Giống như khi khép lại một bức tranh thủy mặc: không phải từng nét vẽ, mà chính khoảng trống giữa các nét mới là điều khiến người ta nhớ lâu. Và có lẽ, đó cũng là cách Thung Ui chọn để ở lại trong tâm trí người ghé thăm.

Có thể bạn quan tâm:
