Khi ta 35 và… độc thân

Tưởng chừng đã qua đi những hoang mang khi “đầu ba” ghé cửa, thế mà đến tuổi 35 lòng ta chợt ngổn ngang. Ta vẫn độc thân và đối mặt với danh hiệu “gái ế”. Ta vẫn đêm đêm trằn trọc với những câu hỏi về hạnh phúc mà mấy cái gối ôm im thin thít, nhất quyết không chịu trả lời

Khi ta 35, ta có một ổ cứng chứa đầy các mẩu video, ảnh đám cưới, ảnh những cái bụng bầu và ảnh những đứa trẻ đẹp như thiên thần… của các bạn. Ta gần như thuộc lòng những câu hỏi bắt đầu kiểu: “Bao giờ đến lượt…?”

Nếu hạnh phúc gia đình là một thứ “khẩu phần” mà ai cũng sẽ được phân phát, quả thực ta muốn biết bao giờ đến lượt mình. Khi không còn mơn mởn tuổi đôi mươi để tỏa sáng trong chiếc váy cưới lấp lánh hay tung tăng khắp nơi để chụp album ngoại cảnh, ta không dại gì “đâm đầu” và hôn nhân chỉ để được một hôm nhập vai diễn cô dâu xinh đẹp. Nên ta tự hỏi: Phải chăng mãi chưa đến lượt vì ta không chịu chen lấn giành giật? Ta vẫn bình tĩnh xếp hàng, đôi khi ta nhường lối cho các cô gái khác.

Processed with VSCO with c2 preset

Ta thường bị hình ảnh trong gương đánh lừa về thời gian, ta hồ nghi: Chẳng lẽ cô gái này đã 35 thật rồi ư?

Khi ta 35, tất cả bạn phổ thông đều đã lập gia đình nên ta chẳng còn “đồng bọn” để lập hội độc thân. Ta đành làm bạn với yoga, thiền, spa thư giãn, tỉ tỉ liệu pháp tinh thần khác. Thế là ta càng sung sức cho công việc, tự tin cho giao tiếp bên ngoài. Và tuổi trẻ như không bao giờ rời khỏi gương mặt, vóc dáng. Ta thường bị hình ảnh trong gương đánh lừa về thời gian, ta hồ nghi: Chẳng lẽ cô gái này đã 35 thật rồi ư?

Đàn ông vẫn đến với ta, làm cho ta thấy niềm vui của tự do yêu đương và hẹn hò chẳng khác mấy tuổi 25. Chỉ có điều là những cuộc tình dần ngắn lại, đôi khi độ dài chỉ vừa đủ một đêm. Lần nào đó, cuộc tình không đi xa hơn một bài hát. Ta đắm đuối trong lời ca Niệm khúc cuối cất lên từ đôi môi kẻ đa tình. “Dù mai đây, ai đưa em đi đến cuối cuộc đời…”

Khi ta 35, ta hài lòng với những gì vừa đủ như thế. Ta đã hưởng thụ nửa thập kỷ “đầu ba” trong mọi sắc màu của cuộc sống. Vừa đủ bận rộn, vừa đủ thành công, vừa đủ những chuyến đi, vừa đủ cho chốn cũ xưa, vừa đủ chỗ cho mới lạ. Vừa đủ những cuộc vui, vừa đủ những cuộc tình, vừa đủ không gian cho riêng mình.

NDN_Khi ta 35 va doc than_2

“Tôi có lỗi gì khi tuổi trẻ của tôi kéo dài hơn người khác? “

 

Cũng vừa đủ những cơn cồn cào, lúc ta chạm vào giấc mơ đàn bà mà ta không thể bỏ quên. Những người quanh ta chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi khi nhắc nhở ta về giấc mơ, hay đúng hơn là, nhiệm vụ ấy. Lấy chồng và sinh con đẻ cái, bao giờ?

Trước mùa Giáng Sinh vài năm trước, các báo mạng lớn nhất của Mỹ đều đăng tải đoạn phim ngắn “35 and single” của cô Paula Schargorodsky người Argentina. Người đàn bà độc thân 35 tuổi tự hỏi: Tôi có lỗi gì khi tuổi trẻ của tôi kéo dài hơn người khác? Rồi kết phim, lại thêm một câu hỏi mang đậm hồ nghi: Xét cho cùng hạnh phúc là một sự lựa chọn, phải không nào? Nhưng tất cả những câu tự vấn ấy bao giờ cũng có một nguồn gốc từ câu hỏi của người khác: Bao giờ ổn định?

“Settle down” nghĩa là ổn định. Ở những đất nước xa xôi, người ta cũng hỏi nhau tế nhị như thế. Bao giờ ổn định? Và cứ thế, ta phải phán xét cuộc sống của chính mình. Không ai tin vào sự ổn định của một cuộc đời độc thân. Không ai ngoài chính ta, tự trải nghiệm và cảm nhận trong đơn độc.

***

“Khi ta 35, ta hài lòng với những gì vừa đủ như thế. Ta đã hưởng thụ nửa thập kỷ “đầu ba” trong mọi sắc màu của cuộc sống. Vừa đủ bận rộn, vừa đủ thành công, vừa đủ những chuyến đi, vừa đủ cho chốn cũ xưa, vừa đủ chỗ cho mới lạ”

***

 

 

Khi ta 35, ta có những đêm một mình bên ly vang sóng sánh màu đỏ ruby đầy cám dỗ. Vì hạnh phúc là điều quá mơ hồ nên người ta buộc phải tạo ra một khuôn mẫu cho dễ hình dung, cho dễ phấn đấu. Là một người đàn bà, ta sẽ phấn đấu để lấy được chồng và đẻ được con chứ, hay cứ yên hưởng đời độc thân này?

Trên Facebook có nhiều người đang tỏ ra hạnh phúc, những người tình cũ của ta giờ là chồng của người khác và đang sung sướng được làm cha. Ta nhìn lại những ứng cử viên sáng giá đã đi qua cuộc đời mình, ôn lại những cơ hội đã bị bỏ lỡ. Đôi chút chạnh lòng. Rồi ta lại mỉm cười, nụ cười có hương vị của vang đỏ. Ta mừng cho hạnh phúc của họ bởi biết đâu họ chẳng thể ổn định như thế nếu ngày xưa lựa chọn ở lại bên ta.

Khi ta 35, ta đã nhận thiệp mời đám cưới của rất nhiều cặp đôi và cũng không ít những cuộc gọi thông báo phiên tòa xử li hôn vừa kết thúc. Biết đâu ở tuổi 35 trong một không gian khác, một số phận khác, ta cũng đã từng li hôn sau một đám cưới linh đình. Nhưng có vẻ điều này cũng đáng thử. Vì không ai hỏi han một người đàn bà đã li hôn rằng: Bao giờ ổn định? Ta sẽ được giải thoát khỏi cái kiểu khích lệ đó của người đời…

NDN_Khi ta 35 va doc than_1

Khi ta 35, ta luôn biết cách trải qua một đêm với mọi ngổn ngang của đàn bà.

Trong mắt họ, sự ổn định khi đó chắc hẳn là những đứa trẻ. Bỏ chồng, ít ra còn “lãi” được đứa con. Nên đôi lúc họ cổ vũ ta không lấy chồng thì đẻ một đứa thôi cũng được. Ta lại hồ nghi việc đánh đổi cuộc sống độc thân lấy chức phận của một người mẹ đơn thân.

Khi ta 35, ta ngổn ngang như thế. Vì ta còn độc thân và ta là đàn bà. Vì trái tim vẫn dễ dàng lỗi nhịp khi bắt gặp một ánh mắt đàn ông dù biết cuộc tình có thể chẳng kéo dài hơn một đêm chăn gối. Vì cõi lòng cũng rộn ràng khi nghe tiếng cười của một em bé con nhà người khác. Hay vì ta có thể có tất cả bằng sự tự do của mình, chỉ trừ một người chồng và những đứa trẻ gọi ta là mẹ?

Dù sao thì, ta đành quay lại với giấc mơ của riêng mình. Trong đó, ta từng là người đàn bà trải qua ba đời chồng, và thời gian mãi mãi cuốn theo chiều gió để ta nhủ thầm: Rốt cuộc, mai là một ngày mới!

Khi ta 35, ta luôn biết cách trải qua một đêm với mọi ngổn ngang của đàn bà.

Bài viết và hình ảnh độc quyền của Tạp chí Nữ Doanh Nhân

Có thể bạn quan tâm:

Tình yêu thật sự vẫn luôn tồn tại nếu có niềm tin

Vì sao Tình Yêu chưa tới?