INTERVIEW | Jenni Võ, Co-Founder & Production Director, Tạp chí Nữ Doanh Nhân: Cuộc sống như một chuyến dạo chơi

Hành trình cuộc sống luôn chứa đựng những ngã rẽ bất ngờ, và với những nữ doanh nhân một khi đã chấp nhận đi theo ngã rẽ, hơn ai hết họ sẽ là những người thích ứng nhanh nhất. Và câu chuyện hôm nay của nữ doanh nhân Jenni Võ sẽ kể về cuộc dạo chơi của chị trên cung đường sự nghiệp với những ngã rẽ thay đổi cuộc đời vốn dĩ tưởng chừng rải đầy hoa hồng.

Jenni võ tạp chí nữ doanh nhân giám đốc sản xuất nhà sáng lập founder

Để ra đời những nội dung chất lượng trên Tạp chí Nữ Doanh Nhân, đứng đằng sau từng trang báo là sự tham gia đóng góp của cả đội ngũ nhiều người hùng hậu. Và đứng đầu ekip sản xuất Tạp chí Nữ Doanh Nhân ấy là một người phụ nữ nhỏ bé, lúc nào cũng vui cười với dáng người nhanh thoăn thoắt, chị thường được biết đến với tên gọi Jenni Võ – Giám đốc Công ty Truyền thông APH kiêm Giám đốc Sản xuất của Tạp chí Nữ Doanh Nhân. Từ bỏ công việc triển vọng để start-up doanh nghiệp, theo đuổi ngành truyền thông và báo chí từ những ngày đầu Tạp chí Nữ Doanh Nhân được thành lập đến nay đã 13 năm, với chị đây là sự chuyển hướng bất ngờ mà không một ai kể cả gia đình hay bạn bè thân thiết có thể hiểu được. Dù trải qua thăng trầm có lúc đến cùng cực, nhưng đến hôm nay, chị vẫn nói vui rằng chị chỉ như dạo chơi trên con đường sự nghiệp của mình bởi giờ đây với chị, không có việc gì là không có giải pháp, không có việc gì là áp lực căng thẳng, ngay cả khi sự nghiệp có trở về con số 0, chị cũng sẵn sàng bắt tay làm lại. Nhân dịp kỷ niệm 13 năm số đầu tiên của Tạp chí Nữ Doanh Nhân được phát hành tại Việt Nam, chúng tôi đã mời chị phỏng vấn để kể về câu chuyện của người đứng sau hậu trường này.

Phỏng vấn Jenni Võ, Production Director, Tạp chí Nữ Doanh Nhân

Xin chào chị Jenni Võ, chị đã đến với Tạp chí Nữ Doanh Nhân trong một dịp như thế nào?

Tôi vốn dĩ là dân khối A, học kinh doanh, marketing chứ không học báo chí. Dù ngày bé tôi cũng thích viết văn làm thơ, thích đọc văn chương lãng mạn, được các cô giáo văn khen ngợi nhưng tôi lại tự thấy mình thích kinh doanh hơn. Bởi thế tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình theo nghiệp viết lách và phát triển một tờ báo.

Tôi đi du học thạc sỹ ở Anh ngành Marketing theo học bổng của một tập đoàn viễn thông và làm việc gần 10 năm cho tập đoàn này với vị trí công việc đúng chuyên ngành, đem lại nhiều kinh nghiệm cùng con đường tương lai vô cùng triển vọng. Trong thời gian đó tôi cũng start-up vài công ty nho nhỏ trong ngành chăn nuôi và du lịch, tất cả đều cho tôi thu nhập tốt dù không quá hoành tráng nhưng đủ để tôi nung nấu ý chí thành lập một doanh nghiệp lớn hơn cho riêng mình. Vì thế, tôi đã từ chối con đường thăng tiến tại nơi đang làm, quan sát tìm kiếm cơ hội và dành dụm để bước ra làm ăn (cười). Và rồi khi nhận được lời mời tham gia phát triển nội dung cho một tờ tạp chí mới lần đầu tiên có mặt trên thị trường, tôi đã nhận lời không do dự. Trong năm đó, tôi cũng chính thức vét hết vốn liếng mình tích góp được nhiều năm qua để thành lập công ty truyền thông cho riêng mình ở tuổi 28. Đó là năm Tạp chí Nữ Doanh Nhân chính thức phát hành số đầu tiên của mình, tháng 10 năm 2008.

Khi ở độ tuổi còn trẻ đó, làm sao chị có đủ tự tin để tham gia ngay vào một tờ tạp chí mới mẻ như thế?

Tôi có may mắn là trong thời gian đảm nhiệm công việc quản lý truyền thông cho tập đoàn viễn thông đó, tôi có cơ hội quản lý mảng PR Quảng cáo khu vực TP.HCM nên làm việc và cộng tác với rất nhiều đầu báo ở thị trường sôi động này. Tôi đã thấy chưa từng có một tờ báo nào dành riêng cho đối tượng nữ doanh nhân. Trong khi đó, là một phụ nữ, tôi cũng khát khao trở thành nữ doanh nhân, nhưng trên các mặt báo thời đó, khi nhắc đến doanh nhân, hình ảnh đại diện luôn luôn là một người đàn ông. Nội dung bài viết doanh nhân thì luôn đề cập phần lớn đến chiến lược, định hướng, con số…, nhưng phụ nữ đâu chỉ quan tâm đến thế. Cho dù là người đứng đầu doanh nghiệp lo trăm ngàn việc, họ cũng còn quan tâm đến gia đình, con cái, quan tâm chăm sóc diện mạo, sắc đẹp, phong cách, quan tâm hưởng thụ, tận hưởng cuộc sống… Chính vì thế, khi biết được tờ báo mới mang tên Nữ Doanh Nhân, tôi thấy vô cùng hào hứng, tôi mong muốn có thể tham gia tạo nên một thế giới riêng tôn vinh phụ nữ – những người đang ngày càng nắm giữ nhiều trọng trách trong xã hội cũng như trên thương trường. Ở thế giới đó, tôi hy vọng có thể phản ánh được một cách chân thật nhưng vô cùng tươi đẹp về tâm hồn và những nghĩ suy của một thế hệ nữ doanh nhân thời đại mới, để một ngày nào đó khi nhắc đến cụm từ “doanh nhân”, người ta có thể dùng hình ảnh của nam doanh nhân và cả nữ doanh nhân như một thế cân bằng.

Đó là niềm tin vào tầm nhìn, vậy còn niềm tin vào chuyên môn, kỹ năng và kinh nghiệm của bản thân khi thì sao, chị đã học hỏi như thế nào?

Bạn biết đấy, khi ta còn trẻ và chưa có nhiều kinh nghiệm, lúc đó ta lại dũng cảm hơn bao giờ hết. Dù cũng có viết bài cộng tác báo chí nhưng để sản xuất nội dung cho toàn cuốn báo thì đúng là tôi chưa bao giờ làm. Nhưng tuổi trẻ là như thế, tôi cứ tin vào trực giác một cách tự nhiên và tinh thần ham học hỏi của mình, vì nếu lỡ có sai, không sao cả, chúng ta làm lại thôi đúng không? (cười)

Lúc đó tôi học rất nhiều, học từ tất cả các thành viên của tờ báo, từ em kế toán, anh thiết kế, cô biên tập, chú phát hành, bạn photo… Học từ cách lên “structure” cho một cuốn báo, nguyên tắc chọn hình ảnh, tổ chức các buổi photoshooting, cách dàn trang layout, lập đề tài cho từng số phát hành, xây dựng mạng lưới cộng tác viên… Mặc dù khá tự hào là mình rành rẽ các kỹ năng sử dụng phần mềm văn phòng, nhưng khi làm thêm tờ báo tôi còn phải tự học cả cách dùng các loại phần mềm chuyên dụng như Illustrator, InDesign, Photoshop… mà trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ mình phải dùng tới. Mỗi ngày tôi vừa phải làm việc cho tập đoàn viễn thông, vừa phải quản lý sản xuất nội dung cho tờ báo. Việc tôi ngồi làm đến tận 10 giờ tối ở văn phòng rồi về nhà làm tiếp đến đêm, thậm chí những ngày xuất file in ấn có thể thức trắng đêm liên tục là chuyện bình thường diễn ra hàng tháng, thậm chí kéo dài suốt nhiều năm đầu. Giờ nhìn lại phải nói đó là những ngày “điên cuồng”, nhưng tất cả mọi vất vả không hề khiến tôi mệt mỏi mà ngược lại thấy rất vui và hào hứng, có lẽ nhờ thế mà tôi học rất nhanh, rất sâu, nhanh chóng đưa việc sản xuất vào guồng chỉ trong vài tháng.

Làm giám đốc sản xuất cho Tạp chí Nữ Doanh Nhân ngần ấy năm, chị nhận thấy việc làm sáng tạo nội dung đã đem đến cho chị điều gì?

Tôi thấy quay cuồng và chóng mặt (cười). Tôi không thể hiểu nổi tại sao các bạn trẻ hiện nay lại có thể nghĩ ra nhiều ý tưởng như thế. Tôi thật sự nể phục sự thích ứng liên tục của thế hệ trẻ trong ngành truyền thông và thấy mình may mắn vì ekip xung quanh rất nhiều người trẻ sáng tạo. Điều đó kích thích tôi không được bằng lòng, phải liên tục vận động và thay đổi không ngừng, nếu không muốn trở nên lạc hậu và già cỗi trong thế giới mà ý tưởng mới cứ ra đời theo từng giây này.

Bao nhiêu năm tôi đã luyện cho mình thói quen cảm thấy vô cùng hứng thú trước những yêu cầu mới liên tục của khách hàng hay của đối tác thay vì khó chịu. Tôi được làm mới tư duy, làm mới nơ-ron thần kinh của mình liên tục. Mỗi ngày qua ngày, càng được làm việc với những đề bài mới mẻ, tôi càng vui thích, thành quả đạt được dù có thể chưa đạt được 100% nhưng khách hàng hài lòng, tôi cũng hài lòng chính là liều thuốc tăng cường dopamine gây nghiện nhất của tôi.

Nhưng chị vẫn còn phải điều hành kinh doanh cho công ty truyền thông của mình nữa, việc kết hợp với sáng tạo sản xuất nội dung có làm khó chị không?

Có chứ, rất khó là khác đấy. Cũng như mọi người đang đảm nhận hai trường phái công việc giống tôi, tôi phải học cách dung hòa hai thái cực quá khác biệt này. Tư duy kinh doanh cho tôi ý chí để cái khó nào cũng có thể vượt qua miễn là có năng lực; tư duy sáng tạo lại cho tôi nhiều cách thức và hướng đi mới mẻ để tôi có thể lèo lái kinh doanh qua những gian khó ấy. Hai yếu tố tưởng không thể sống chung mái nhà nhưng khi có thể song hành đã giúp tôi dung hòa được sự bay bổng thái quá, trở nên thực tế hơn, tạo nên những ý tưởng mà chúng tôi hay nói vui là “bán được”, thay vì chỉ khăng khăng theo đuổi sự khác biệt và mãi mãi chỉ dừng ở bước lên ý tưởng mà thôi. Nhưng nói chung, tôi vẫn thích làm công việc chuyên môn, được tạo ra những ý tưởng mới mẻ thay vì quay cuồng bởi những con số chỉ tiêu doanh thu lợi nhuận. Những lúc được ngồi tĩnh tâm để nghĩ ra một thứ gì hay ho cho bài viết hay cho sự kiện mình sắp tổ chức, tôi lại thấy ý tưởng cứ nối tiếp tuôn ra và thật sự chỉ muốn ngồi để gõ mãi mà thôi (cười).

 

Phỏng vấn Jenni Võ, Production Director, Tạp chí Nữ Doanh Nhân

Suốt 13 năm sản xuất bao nhiêu bài viết, gặp gỡ bao nhiêu nhân vật nữ doanh nhân, chị nhận thấy thế hệ nữ doanh nhân Việt hiện nay như thế nào?

13 năm tuy nhiều nhưng cũng không phải quá dài để có thể đúc kết gì đó về một thế hệ, nhưng tôi cũng nhận thấy nữ doanh nhân Việt đang ngày càng trẻ hóa và ngày càng chịu “bước ra ánh sáng”. Nói vui như thế là vì phụ nữ Việt làm kinh doanh từ rất lâu rồi, nhiều thế hệ nữ doanh nhân kỳ cựu đã chứng minh được thành công rực rỡ của họ, nhưng phần lớn những nữ doanh nhân mà tôi gặp thời điểm đó thường âm thầm cần mẫn làm việc và ít xuất hiện trước công chúng. Điều này cũng khiến họ chỉ chăm chút bản thân ở mức chỉn chu chứ chưa đẹp hoặc còn theo khuôn mẫu chung chứ chưa chú trọng tôn vinh cá tính riêng. Nhưng đến thời điểm hiện tại thì khác nhiều rồi. Phụ nữ làm quản lý, làm kinh doanh những năm gần đây đã trẻ trung hơn rất nhiều, trẻ về độ tuổi và trẻ về tư duy. Khi thế giới ngày càng phẳng, cơ hội được đào tạo và phát triển sự nghiệp ngày càng rộng mở, phụ nữ trẻ hiện nay có trình độ tốt, có kiến thức vững vàng nên họ cũng sớm nuôi khát vọng ghi dấu bản thân trên con đường kinh doanh. Ngay cả với doanh nhân thế hệ trước, đến nay họ cũng đã cởi mở và suy nghĩ thoáng hơn rất nhiều, không chỉ với người xung quanh mà còn với chính mình. Vì thế, mọi quyết định, hướng đi trong công việc đến phong cách, vẻ đẹp hay thú vui trong cuộc sống của nữ doanh nhân thế hệ mới cũng đã phóng khoáng, đa dạng, và đương nhiên ta sẽ thấy họ trẻ trung, hợp thời và chịu chia sẻ hơn. 

Tuy nhiên, hiện nay khi xu hướng khởi nghiệp lan rộng, phụ nữ dường như lao vào thử nghiệm kinh doanh đôi khi chỉ vì vài lời khuyên nào đó. Chị nghĩ thông tin nhiều thì họ nên gạn lọc ra sao để đi đúng đường?

Là người làm trong ngành truyền thông nên tôi thừa nhận, thông tin hiện nay đang quá nhiều, đôi khi dẫn đến quá tải và choáng ngợp, dễ dẫn hướng ta sai lối. Đặc biệt là trong khởi nghiệp, rất nhiều buổi talkshow, khóa đào tạo, hội thảo, các bài báo…, rồi đến rất nhiều các chuyên gia, các coach, các mentor… tư vấn về đề tài này. Những bạn trẻ ở trong rừng thông tin ấy cần phải tỉnh táo, tìm ra được những nguồn tư vấn đáng tin cậy, có kinh nghiệm, có thành tựu đã được chứng minh trong thực tế thay vì chỉ lý thuyết suông. Chúng tôi vẫn thường nói vui với nhau rằng, nội dung nói gì chưa quan trọng bằng ai là người nói ra điều đó. Uy tín của người nói cùng bề dày kinh nghiệm, thành tích của họ sẽ một phần bảo chứng cho mức độ tin cậy trong lời họ nói ra. Điều may mắn của người khởi nghiệp là được tư vấn đúng hướng ngay từ đầu, vì thất bại của họ không chỉ là việc ảnh hưởng đến tinh thần mà còn đến…vật chất nữa. Vì vậy, nếu tìm được nguồn thông tin tư vấn giá trị, họ sẽ dễ đạt thành công hơn hoặc giảm thiểu thất bại nếu có.

Là một phụ nữ làm kinh doanh, theo chị độ liều của phụ nữ có cao không?

Tôi nghĩ chữ “liều” trong kinh doanh cần được định nghĩa rõ hơn. Liều để dám chấp nhận thử thách, để dám “chơi lớn” trong kinh doanh, nếu đúng thời cơ tôi tin các nữ doanh nhân nhạy bén đều dám liều. Dĩ nhiên nhìn chung thì nữ doanh nhân có lẽ sẽ “rón rén” hơn nam doanh nhân một chút. Khi đã có thành công, nếu liều bằng cách đánh cược những thứ lớn lao, có giá trị với họ thì có lẽ phụ nữ hiếm khi chấp nhận lao theo. Như tôi cũng là một người chịu thử thách, dám đón đầu những cuộc chơi lớn, nhưng nếu chữ liều trở thành “liều mạng”, “được ăn cả ngã về không” thì tôi phải có sự tính toán. Đôi khi các nữ doanh nhân họ cân nhắc không phải cho riêng mình, mà cho cả công ty, cả nhân viên và đối tác, những người sẽ có thể bị ảnh hưởng bởi quyết định của họ.

Nữ doanh nhân là một danh xưng đáng khao khát và cũng đáng nể trọng, nhưng một người để gắn lên tên mình danh xưng “nữ doanh nhân” sẽ cần chứng minh được điều gì, thưa chị?

Chúng ta không cần làm gì để chứng minh mình là một nữ doanh nhân cả. Chúng ta chỉ cần làm để tự tin với danh xưng đó mà thôi. Một phụ nữ khi bước ra thương thường, thành lập doanh nghiệp hay điều hành doanh nghiệp, đã là một nữ doanh nhân rồi. Nhưng để bạn tự tin giới thiệu mình là một nữ doanh nhân, bạn phải trang bị cho mình nhiều kiến thức, nhiều kỹ năng và mối quan hệ, bạn phải điều hành được công ty của mình hoạt động bài bản, chuyên nghiệp, chỉn chu, có tiếng vang trên thương trường… Những gì bạn làm được càng nhiều trong vai trò người kinh doanh, bạn sẽ càng tự tin để được gọi là một nữ doanh nhân.

Phỏng vấn Jenni Võ, Production Director, Tạp chí Nữ Doanh Nhân

Những người từng gặp chị đều nói chị là người vui vẻ và hay cười, với khối lượng và áp lực công việc hàng ngày như hiện nay, làm sao để chị giữ được trạng thái đó?

Thì họ có lỗi gì đâu mà tôi không vui vẻ với họ (cười). Tôi chỉ căng thẳng hay khó tính đúng người, đúng việc, nhưng phần lớn tôi cũng không bực mình quá lâu và dễ thông cảm. Từng trải đến độ tuổi này, lại làm công việc đi nhiều nơi, gặp nhiều người, tôi đã có nhiều cú vấp ngã đau điếng cũng như nhìn thấy vô số những cảnh đời, vì thế tôi thấy mọi thứ dù nghiêm trọng hay nhẹ nhàng rồi cũng sẽ qua đi hết thôi. Miễn là còn con người, còn khối óc, còn nghị lực và còn…chút tài chính là có thể làm lại. Vậy hà cớ gì mà chúng ta không làm cho mọi thứ đỡ áp lực hơn?

Tôi xem cuộc đời này như một cuộc dạo chơi của chính mình. Tình yêu, con cái, gia đình, sự nghiệp… đều là những khung cảnh tươi đẹp mà tôi đang rong ruổi trong đó, yêu thích nhìn ngắm, tận hưởng và vun vén. Cảnh đẹp đó có thể không đẹp với người khác, nhưng lại đẹp với tôi, giống như có người thích ngắm bình minh, có người lại yêu hoàng hôn đến lạ. Cảnh đẹp đó cũng có thể không hề hoàn mỹ, không lộng lẫy hay lung linh, nhưng trong khung cảnh đó tôi được là chính mình, được rong chơi và thấy an yên. Vậy nên, dù đi làm, đi sự kiện, hay chơi với con, tôi đều làm với sự yêu thích và luôn có thể mỉm cười, cho dù có lúc không vui, không hài lòng, tôi cũng dễ dàng bỏ qua để tiếp tục vun vén cho điều đó.

Trên Facebook của chị thường thấy chị Jenni Võ hay chia sẻ về việc làm đẹp, vậy đó có phải là một niềm đam mê cũng như cách xả stress của chị không?

Đúng rồi đấy, ai mà chẳng thích nhìn cái đẹp hay thấy mình đẹp lên đúng không? Tôi cũng vậy. Khi thấy mình thoa lọ kem dưỡng này da cải thiện, mặc bộ đồ kia dáng đẹp hơn, tôi thấy yêu đời hơn hẳn đấy (cười). Nhờ vậy mà tôi cũng hay cười hơn chăng, vì khi cười tôi cũng cảm thấy là lúc mình đẹp nhất! Mọi người vẫn hay đùa tôi là “beauty blogger” của giới nữ doanh nhân vì các bạn beauty blogger phần lớn là còn trẻ, có lẽ không có ai ở độ tuổi như tôi cả, nhưng tôi cũng chỉ thấy mình là một người truyền cảm hứng về cái đẹp mà thôi. Ngày xưa khi đi du học, nhìn người nước ngoài họ chịu khó mặc đẹp, trang điểm đẹp tôi rất thích, thấy cuộc sống văn minh, mức sống cải thiện, cuộc đời vơi bớt khó khăn. Giờ đây ở Việt Nam cũng thế, phụ nữ ngày càng đẹp hơn, trẻ hơn, biết chăm chút làn da vóc dáng tôi thấy vui vô cùng. Một phần vì thấy xã hội phát triển, mọi người đâu chỉ còn lo cơm ăn áo mặc như xưa, phần vì tôi đã có một cộng đồng để cùng “điệu” chung, cùng đẹp chung không còn lẻ loi nữa (cười)

Vậy đến giờ, mục tiêu trong cuộc sống của chị Jenni Võ là gì?

Mọi người vẫn nói ở mỗi độ tuổi, chúng ta sẽ có những mục tiêu khác nhau cho cuộc sống của mình. Những năm còn trẻ mới lập nghiệp, tôi căng mình “cày” ngày đêm không chỉ để kiếm tiền mà còn để xây dựng một sự nghiệp đáng tự hào cho bản thân. Đến khi có con cái tôi lại đặt mục tiêu nuôi dạy con thành người và thành tài. Rồi những năm gần đây, khi đại dịch Covid-19 càn quét, tôi ngẫm nghĩ lại và lại đặt cho mình những mục tiêu mới, trong đó có sức khỏe, có sự cân bằng, có sự bình an…

Mục tiêu trong cuộc đời có thể ít hay nhiều, có thể bền vững hay thay đổi, nhưng quan trọng là chúng ta phải có thái độ nghiêm túc nếu quyết định thực hiện dù là bất kỳ mục tiêu nào. Việc thực hiện mục tiêu cũng có thể thành, cũng có thể bại, nhưng chỉ cần đã dốc sức lực một cách nghiêm túc, kết quả cho dù như thế nào cũng không làm chúng ta thấy hối tiếc – thứ cảm giác khó chịu nhất trong cuộc đời này.

Cám ơn chị đã chia sẻ!

Jenni võ tạp chí nữ doanh nhân giám đốc sản xuất nhà sáng lập founder

Bài viết và hình ảnh độc quyền của Tạp chí Nữ Doanh Nhân

Text: TỊNH YÊN, HỒNG ĐẶNG – Photo: THẠC TRƯỜNG GIANG – Graphic Design: TRINH PHẠM Stylist: THUẬN TỪ Makeup & Hair: VIỄN DƯƠNG, THY TRẦN – Outfits: SIXDO, PINKO

The journey of life is full of unexpected turns, and businesswomen who have come to accept it as a fact are, above all else, the quickest to adapt to these changes. Today story tells of businesswoman Jennie Vo and the leisurely walk on her career path, which turned out not a bed of roses, but one marked by life-altering twists.

Behind every page of the latest BusinessWoman Magazine issue you are holding in your hand is the collective effort of a huge production crew. And behind that crew is a humble-looking woman, her face ever smiling and her feet ever moving, by the name of Jenni Vo – Director of APH Media Company and Production Director of BusinessWoman Magazine. 13 years has passed since the day she decided to give up a promising career to pursue a start-up in media and press, marking the birth of BusinessWoman Magazine, an unexpected deviation that no one, even her family and closest friends, could understand at that moment. Having been through the high and low notes, sometimes to the extreme, today she still jokingly says that her career journey has been a stroll, for there is no problem that can’t be solved, nothing that can make her stressed, and even if she has to start all over again, she is willing to. To celebrate the 13th year since the first BusinessWoman Magazine issue was published in Vietnam, we have invited her to an interview to reveal the story behind the scene.

Greeting Ms. Jenni Vo, how did you come up with the idea for BusinessWoman Magazine?

My education background was in business and marketing, and not journalism. And although as a child, I enjoyed reading romantic literature and writing poems, which my teacher highly praised, I found myself more interested in a business career. That’s why I had never thought that one day I would take up a writing career and even run a magazine.

I finished my Master degree in Marketing in England under a scholarship program of a telecommunications corporation, and spent the next 10 years working for it in a position fitting my training, which provided me with both ample experience and a promising future in this career. During this time, I also fiddled around with a few small start-ups in husbandry and tourism, which, although not highly profitable, were enough to reinforce my will to build a greater business for myself. As a result, I stopped seeking to move up the ladder in my current job, waited out for an opportunity, and saved up money for my business (Grinning). Then when I was invited to take part in the content development of a brand-new magazine, I didn’t think twice. Within that year, I officially became broke, spending to the last penny of my savings over the years to establish my own media company at the age of 28. It was also the year BusinessWoman Magazine officially launched its very first issue, in October 2008.

At such a young age, how did you gather the confidence to take part in the making of such an innovative magazine?

During time when I was media manager for the aforementioned telecommunications corporation, I was fortunate to be in charge of PR and Advertising in the HCM City area, which allowed me to conduct business with numerous newspapers in this lively market. Through my observation, there wasn’t any newspaper exclusively designated for businesswomen, while as a woman, I too yearned to become a businesswoman. Unfortunately, when it came to businesspeople in those days, the featured character would always be male. The content for business articles would almost always be on strategies, orientation, figures…, while there’s much more to it for women. Despite being the head of the business, they also have concerns for their family and children, for their appearance, beauty, style, for the indulgence of life…. Therefore, upon learning that there was a new magazine by the name of BusinessWomen, I was extremely excited, and wished to do my part in creating a world that celebrates women – who are gaining more and more standing both in their social and business status. In such a world, I endeavor to illustrate, honestly but also beautifully, the mind and thoughts of the new businesswomen generation, so that one day when people think of “businesspeople”, they will envision both a man and a woman in unbiased balance.

You had a strong faith in your vision, but what about your expertise, skills, and experience, how did you manage to acquire them?

I’m sure you know, when we are young and inexperienced, we are braver than ever. Although I had written a few articles as a freelance writer, I never actually took charge of content production for an entire magazine. But such is youth, I had faith in my instinct and aspiration for knowledge, for even if we failed, it’s alright, we could just do it again, right? (Grinning)

I went on to learn a great deal of things from every member of the magazine staff, from the accountant, the designer, the editor, the publisher, the protographer… I learned everything, how to “structure” a magazine, the rules when choosing photos, setting up photoshooting sessions, page layout, coming up with a topic for each issue, establishing the network of freelancers… And though I could proudly say I had mastered my skills in office programs, the new job at the magazine forced me to learn how to use specialized programs such as Illustrator, InDesign, Photoshop… that I had never previously thought I would need to use. Now I had to work for the telecommunications corporation, and manage the content production for the magazine. It became a common sight for me to stay at the office until 10pm and continue the work at home until late at night or even throughout the night during publishing days, and it went on for months, even for the first few years. In retrospect, I must say it was a rather “crazy” period, but all the hard work didn’t feel tiresome to me, and quite the contrary, made me happy and excited, for I was able to learn quickly and thoroughly, and put production in orbit in a matter of months.

Throughout these many years working as production director for BusinessWoman Magazine, what did you get from the content creation work?

I got dazzled and overwhelmed (Grinning). I can never understand how the young these days are able to come up with so many ideas. I honestly respect the young generation in the media field for their adaptiveness and find myself fortunate to be surrounded by a crew of young and creative staff. This motivates me to never be complacent and urges me to keep on moving and changing if I don’t want to become obsolete in a world where a new idea is born every passing second.

Over the years I have nurtured a habit of being excited to handle a client or partner’s constantly changing demands instead of being irritated. With it, I get to refresh my mindset and thinking all the time. Having the chance to work with a new problem every day makes me smile, and although the result might not be 100% satisfying, if the client is happy with it, I’m happy with it, and that’s just the dopamine boost I enjoy.

But with your own media company to run, does it pose any difficulty to you having to handle both business management and content creation?

It does, a great deal in fact. Just as anyone who is taking on two different lines of work, I have to find a way to harmonize between the two extremes. A business mindset gives me the will to overcome any obstacle with sheer strength, while a creative mindset guides me towards the less traveled paths that may allow me to circumnavigate those obstacles. The two mindsets may seem mutually exclusive, but together they allow me to keep a leash on my creativity so that it doesn’t stray too far from the ground, therefore helping me come up with what we’d like to call “sellable” ideas, instead of “make a difference” ones that may forever remain an idea. I still prefer specialized work, creating new ideas instead of occupying my mind with figures like revenues and profits. Whenever I get the time to sit down and think of something interesting for the upcoming article or event, the ideas just keep coming out and I honestly just want to keep typing forever (Grinning).

Over the past 13 years of meeting and writing about countless other businesswomen, what is your take on the current Vietnamese businesswomen generation?

13 years is a long period, though not quite long enough to say anything definite about a generation, but I have recognized a few changes. Vietnamese businesswomen are becoming younger and more confident to “step out into the light”. By saying that, I mean that Vietnamese women have been doing business for a long time, and many generations of seasoned businesswomen and their amazing success are undeniable proof, but the majority of whom, I realized, were focused mainly on their work and rarely enjoyed any publicity. Their outer appearance, as a result, was formal at most, lacking beauty and a little stereotyped, and didn’t say much about their personality. But now things have changed dramtically. Women who work in management and business are becoming more youthful, both in their age and their mindset. The flat world today has opened more opportunities for career training and development, and young women nowadays are also equipped with decent education and knowledge, allowing them to nurture their passion for a remarkable business career at a young age. Even those of the old generation have become more open-minded, not just towards others but also themselves. As a result, every decision, every step they make in business and even their style, beauty and indulgence of life have become more liberal and diverse, and of course they will appear younger, more “up-to-date” and approachable.

Recently however, with start-up becoming a widespread trend, many women seem to be rushing into it after taking some random advice. Do you suppose that with more information available, they should be more selective to find the right way?

As someone working in media, I have to admit that we are flooded with information in this day and age, which sometimes causes us to be overloaded and overwhelmed, and therefore prone to make the wrong decision. This is particularly true in start-up, with a maze of talkshows, training courses, conferences, articles… and a crowd of experts, coaches, mentors… offering consultancy on this subject. Young people who find themselves lost in this sea of information should stay alert and look for reliable and experienced consulting sources who do not only talk the talk but have actually walked the walk. As we often say to each other in banter, it’s not what’s being talked, but who’s talking that matters. A person’s credibitlity, experience, and achievements may somewhat guarantee the authenticity of what they say. A start-up entrepreneur should consider themselves fortunate to receive accurate consultancy from the beginning, for failure would not only devastate them mentally, but also … financially. Therefore, finding a valuable source of information and advice will increase their chances of success while minimizing their risks of failure.

As a businesswoman yourself, how daring do you think women are in this field?

I think that the word “daring” in business should be more clearly defined. If it means daring to take the challenge, to step up to the “big game”, then I believe that when the time comes, all businesswomen in their sharp mind are willing to go in. Fairly speaking, of course, businesswomen may be a little more “prudent” than their male counterpart. Once they’ve achieved a certain level of success, women rarely decide to go for it if the stakes are something of great value to them. I am a challenge-seeker myself who is not afraid to play in the big league, but if “daring” comes to “going all in” and “the winner takes it all”, I do have to make calculations. Oftentimes, a businesswoman has to take into consideration not only themselves, but the whole company and its staff as well as their business partners, those who might be affected by their decision.

Businesswoman is a desirable and respectable title, but what do you think one has to prove to be worthy of that title?

We do not to do anything to prove ourselves as a businesswoman. We just need to act in the way that we feel confident enough to use such a title. A woman who steps into the business field, establishes, or runs a company is already a businesswoman. But to introduce yourself as a businesswoman with confidence, you have to equip yourself with knowledge, skills and relationships, you have to run a business of high standards, professionalism, and repute. The more you accomplish as a business owner, the more confident you are to call yourself a businesswoman.

Those who have come to know you see you as a jolly person who always seems to be smilling, but how do you keep up such a frame of mind with all the workload and pressure from your current responsibilities?

They didn’t do anything wrong so why can’t I be happy with them (Grinning). I only become harsh when the situation warrants it, but I never get upset for too long, and most of the time I tend to sympathize with others. At this age and with my experience, having been to many places, met many kinds of people, stumbled upon many failures and witnessed many life stories, I know that no matter how serious things may seem, they soon will pass. What matters is the undying character, wisdom, determination and … the little budget to start over. Then why do we have to put too much pressure on everything?

I’d like to see my life as a leisurely walk. Love, children, family, career, and so on on, they’re all beautiful sceneries that I love to feast my eyes upon and bask my whole self in. They may not seem so beautiful to others, but they are to me, just like some people enjoy sunrise while others prefer sunset. It cannot be explained. These sceneries may not be perfect, gorgeous or glamorou, but they allow me to be myself, to freely wander and find peace within them. Therefore, it doesn’t matter where and when I am, whether working, attending an event, or playing with my son, I always enjoy what I do and keep a smile on my face, and always forgive and forget any displeasure with ease.

I see that you often share beauty tips on your Facebook, is this a kind of passion and a way of letting some steam off for you?

It is indeed, who doesn’t love beauty and seeing themselves becoming more beautiful, right? And so do I. When I see an improvement on my skin after using this skincare cream, or see myself more beautiful in that dress, I feel much better about my life (Grinning). Perhaps that’s why I often smile because that’s when I feel most beautiful! People often tease-calling me the “beauty blogger” among businesswomen, since most beauty bloggers are younger and I maybe the only one in this age range, but I only see myself as an inspirer for beauty. Back when I was studying abroad, I was fascinated by how foreigners made it an effort to dress well and put on make up, and I saw it as a sign of civilization and higher living standard, and life just seemed less difficult. Now the same transformation is taking place in Vietnam, women are becoming more beautiful, looking younger and taking better care of their body and skin, and it makes me happy. Partly because it shows that the society is developing, and everyone can attend to other aspects of life than mere daily necessities, and partly because I am no longer alone, but now have a whole community who also enjoy being beautiful and fashionable. (Grinning)

So as of now, what are your goals in life?

People often say that we will have different goals in life at different ages. In the flower of my youth with a budding career, I strained myself working day and night, not only to earn money, but to build a pride-worthy career. Then when I became a mother, my goals shifted to raising my child to become a person of dignity and competence. And in recent years, with the Covid-19 pandemic sweeping over everyone’s life, I have reconsidered my goals and set out to achieve some new ones, including health, balance, and peacefulness…

It doesn’t matter if we have many or few goals in life, or whether they are solid or changeable, what matters is that we are serious and determined to see it through to the end. The outcome may be a success, and may also be a failure, but as long as you have put your mind and body into it, we will never have to suffer the most uncomfortable feeling in the world – regret.

Thank you for sharing!

Copyright© All Rights Reserved.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM: