Thu Phương: Chẳng thể nào nông nổi hơn!

“Chúng ta đã biết ngày hôm qua, hôm nay nhưng không thể biết về ngày mai, nhưng tôi vẫn nhìn mọi thứ bằng con mắt của một người luôn nghĩ rằng, những gì đã trải qua sẽ trui rèn cho mình mạnh mẽ hơn, sẵn sàng hơn vì những sóng gió cũng có giá trị nhất định”. Chị chỉ nói đơn giản thế thôi nhưng nghe như có những giọt nước mắt và bóng dáng những cuộc chiến tự thân để có được sự trưởng thành mà chị hay gọi là: chẳng thể nào nông nổi hơn!

Không thể chỉ hát cho tri kỷ nghe

“Người ta hay nói, bạn bè thì đông nhưng tri kỷ không nhiều và không thể chỉ hát cho mỗi tri kỷ của mình nghe. Thế nên, bên cạnh những sản phẩm tâm huyết cho tri kỷ phải có những sản phẩm dành cho số đông”.

048-051_cover lady_thu phuong_ASau liveshow đầu tiên cuối năm 2013, gần đây khán giả ái mộ được gặp chị thường xuyên hơn qua chương trình Giọng hát Việt, có vẻ như chị đang bắt đầu cho một kế hoạch trở về?  

Trong đêm nhạc Mùa thu của Phương, tôi đã gặp lại khán giả sau một thời gian tương đối dài – hơn 10 năm và vẫn cảm nhận được sự đồng hành, chia sẻ. Điều đó gợi lại trong tôi rất nhiều kỷ niệm và một sự đồng cảm đáng trân trọng. Chính vì vậy, Giọng hát Việt cũng chính là cơ hội để tôi tạo thêm một khoảng thời gian tiếp cận khán giả đã yêu thương mình. Tôi biết, sức hút của những chương trình thực tế và biết đâu đó sẽ là thuận lợi cho những dự án tiếp theo của tôi. Tôi sẽ hướng đến các khán giả trẻ – những ai yêu nhạc Việt Anh, có những cảm xúc sâu sắc và nhìn thấy giá trị của âm nhạc qua những ca khúc đi cùng năm tháng. Tôi muốn thông qua đó nuôi dưỡng giá trị những bản tình ca trong họ – thế hệ 9X bây giờ.

Những người làm nghề chuyên nghiệp nhận định rằng việc chị đồng ý ngồi trên ghế Huấn luyện viên của chương trình này là một bước đi khôn ngoan và chuyên nghiệp cho một kế hoạch lớn hơn nhiều, chị nghĩ sao?

Tôi hoàn toàn không nghĩ đến điều đó và chưa từng nghĩ sẽ nâng bản thân lên hoặc đánh bóng hình ảnh thương hiệu gì cả. Thực tế rất nhiều giám khảo thành công từ những cuộc thi hay chương trình thực tế, tuy nhiên, cá nhân tôi cảm thấy nếu đã có một nền tảng hoặc chỗ đứng vững vàng thì chương trình sẽ giúp bồi đắp thêm thương hiệu cho mình. Quyết định tham gia sau hai năm đắn đo, tôi chỉ muốn biết thực sự vị trí và âm nhạc của mình đang ở đâu trong lòng khán giả tại Việt Nam. Và với những gì đã trải nghiệm trong nhiều năm đi hát, tôi biết mình cần phải sống trong môi trường mới, có sự trao đổi truyền đạt với một thế hệ nghệ sĩ trẻ chứ chưa hẳn chương trình ấy có thể giúp mình trở thành một ai đó “khủng khiếp”. Lấy gì đảm bảo tôi sẽ thành công sau chương trình, vậy nên mục đích đầu tiên là làm được điều mình ấp ủ trước đã. Và đến giờ phút này tôi thấy đó là quyết định đúng đắn.

Thế với vai trò người dẫn dắt, chị đã dành cho các học trò những gì? Chị đánh giá ra sao về cách học hỏi, nhìn nhận và khắc phục yếu điểm của họ?

Tôi nhớ, trong ngày gặp mặt đầu tiên với 11 thành viên, tôi đã chia sẻ rằng, các bạn hãy là những người nghệ sĩ thực thụ. Để làm ca sĩ thì đơn giản thôi, chỉ cần các bạn biết hát, biết xây dựng hình ảnh và có ekip hỗ trợ tiếp cận khán giả… nhưng là nghệ sĩ sẽ vất vả hơn nhiều. Các bạn không chỉ phải trau dồi bản thân, phải hát thật chuyên nghiệp với thẩm mỹ, đạo đức của một diễn viên và là người tử tế trong mắt công chúng. Và điều tuyệt vời là ngoài chuyên môn tốt các bạn ấy rất biết lắng nghe, rất hiểu những gì tôi chia sẻ, đó cũng là may mắn của tôi. Mỗi ngày, các bạn đều chứng tỏ rằng mình đã sẵn sàng bước chân vào showbiz Việt với tâm thế trẻ, có khát khao, muốn cống hiến và rất tử tế.

Thế họ có nhắc chị nhớ đến một thời tuổi trẻ sôi nổi, đầy đam mê của mình?

Đó chính là điều tuyệt vời nhất, cái được nhất của tôi khi quyết định tham gia chương trình. Khi nghe các học trò chia sẻ về ước mơ hoài bão và điều muốn làm, tôi như nhìn thấy chính mình những năm mới chập chững vào nghề. Lúc ấy tôi không có nhiều cơ hội để làm những việc thách thức bản thân nhưng lần này tôi sẽ thách thức chính mình, sẽ sát cánh cùng các học trò trong suốt chặng đường chinh phục ước mơ, hoài bão đó. Quả thật, tôi nghĩ nếu có cơ hội các nghệ sĩ nên sẵn sàng thử thách bản thân như vậy và chắc chắn sẽ thu về những điều lý thú.

5 phút đánh đổi bằng những biến cố

“Khi bước lên sân khấu, người nghệ sĩ sẽ được làm điều mà không phải ai cũng may mắn có được. Họ sẽ có 5 phút tạm quên bộn bề cuộc sống, hóa thân thành một người khác, gửi gắm thông điệp không thể nói bằng lời để rồi khi đặt mình vào những số phận để hiểu và đồng cảm thì 5 phút ấy họ đang được sống trọn vẹn với đam mê. Biết đâu, còn góp phần thay đổi suy nghĩ, hành động của những người ngồi dưới. Và, chỉ 5 phút ấy thôi nhưng bản thân người nghệ sĩ đã phải đổi bằng những biến cố trong cuộc đời”.

Phải chăng những biến cố cuộc sống và thăng trầm tình cảm đã khiến phong cách trình diễn và hình ảnh trước công chúng của chị trong thời gian qua trở nên đằm thắm, nữ tính hơn?

Tôi thực sự chưa và không có khả năng sắp đặt cuộc đời hay khiến mọi bước đi của mình đều thành công. Nhưng theo năm tháng, ai rồi cũng trưởng thành hơn, từng trải hơn qua những va vấp và mình sẽ biết giá trị của những gì đã đi qua. Đến độ tuổi này, tôi cũng chẳng thể nông nổi hơn hay trẻ trung hơn được, do đó sự trầm tính và đằm thắm là một lẽ đương nhiên. Nhưng có lẽ cách nhìn nhận cuộc đời của tôi đã thay đổi, sống chậm rãi hơn, trân trọng những khoảnh khắc đi qua nên khi chọn lựa ca khúc cũng là những ca khúc ý nghĩa và sâu sắc hơn. Tôi bắt đầu nghĩ đến những tình yêu lớn lao và vô cùng, thậm chí nuối tiếc những gì đã qua. Đôi khi có người bảo tôi bảo thủ đến mức cực đoan để giữ lại những gì mình nghĩ không còn nhiều thời gian để nắm bắt nữa. Bây giờ, cứ nhắc đến hai chữ “ngày xưa” bản thân tôi lại thấy rất xúc động. Ai trong chúng ta cũng có ngày xưa và khi đã đủ lớn, hẳn có lúc sẽ mong bản thân được bé lại nên tôi thấy mình cần đi chậm hơn, không vội vàng mà bình tĩnh và nhìn nhận thấu đáo hơn.

GBJJBJHGJ

Có vẻ như chị thuộc tuýp phụ nữ sống thiên về tình cảm?

Chính vì tình cảm nên đời sống mới thăng trầm và gặp nhiều biến động mà nếu lý trí hơn, tôi sẽ không quá đau lòng. Dĩ nhiên, điều gì cũng có cái được và mất, tôi cũng luôn cố gắng cân đối công việc lẫn đời sống gia đình. Tôi là bà mẹ 4 con “đầu đuôi có cả”, các con đang ở những lứa tuổi nhiều mâu thuẫn với tâm lý dễ xáo trộn. Vì thế, phải biết lúc nào cần dùng tình cảm và lúc nào phải lý trí. Qua tuổi 40 với 4 đứa con và vẫn đang hoạt động nghệ thuật tương đối tích cực đúng là không hề đơn giản, tôi luôn thấy bản thân rất “căng”.

Với gia đình bộn bề con cái và một sự nghiệp thành công, đôi khi người ta sẽ rơi vào trạng thái phân vân không biết phải hi sinh sự nghiệp cho gia đình hay chọn tập trung cho sự nghiệp. Riêng với chị thì sao?

Phải nói rằng, tôi luôn phải đấu tranh và chắc chắn có hi sinh. Với những người phụ nữ công sở ngày 8 tiếng, để chăm sóc tốt cho gia đình con cái đã là cả vấn đề chứ chưa nói đến một người nghệ sĩ với tần suất làm việc cao, phải đi khắp nơi liên tục và một gia đình không bình thường như mọi người. Tôi có con lớn, con nhỏ, con riêng, con chung nên rất khó để cân bằng tất cả. Có thời gian tôi rất trầm cảm, phải đấu trí với bản thân, phải luôn động não và không ngừng mâu thuẫn khi quyết định điều gì đó. Nhưng may mắn, trong công việc, tôi có một người quản lý khoa học và kinh nghiệm để giúp tôi biết khi nào cần dành trọn thời gian cho sự nghiệp và lúc nào cho gia đình, con cái. Bên cạnh đó, ơn trời đã phú cho tôi một sức khỏe tốt. Tuy nhiên, vì nhiều con, nhiều bổn phận trách nhiệm nên tôi luôn nhắc nhở bản thân không được phép suy sụp hay buông xuông. Tôi vốn độc lập và “cứng đầu” từ bé, nhưng mỗi một ngày qua đi lại giúp tôi bồi đắp sự kiên trì, can đảm và kiên quyết để trở nên mạnh mẽ và không ngại bất kỳ khó khăn nào.

Ai cũng mong muốn làm được điều hoàn thiện, nhưng cuộc sống đôi lúc không cần điều đó. Đời sống là cả hành trình mà mọi người phải sẵn sàng trả giá, đương đầu và căn chỉnh mọi sự mình gặp phải trên hành trình đó.

Chưa bao giờ nghĩ đến kinh doanh

“Người đàn ông bên cạnh tôi không trải qua nhiều vấp ngã nên đôi khi ngoài tình thương họ không thể hiểu hết. Nên với những gì từng trải qua, tôi không chỉ áp dụng cho các con mà cho cả người bạn đời. Và, trong những lúc thất bại, cũng chính anh ấy đã lấy câu chuyện đời tôi để nhắc nhở chính mình, tìm cách vượt qua và hoàn thiện hơn”.

Chồng chị ngoài việc là quản lý riêng cho chị còn là một nhà kinh doanh chuyên tổ chức biểu diễn. Vai trò đan xen này chắc hẳn sẽ khiến cả hai gặp nhiều mâu thuẫn trong công việc?

Nhiều chứ! Nếu hoạt động độc lập, tôi sẽ có cách suy nghĩ và làm việc của một ca sĩ tự do nhưng khi có quản lý, anh muốn tôi nhìn thêm khía cạnh khác chứ không chỉ về chuyên môn hay đầu tư cho sản phẩm mình tâm huyết.

Thời gian đầu chúng tôi mâu thuẫn thường xuyên và tôi đã nghĩ, mình chỉ có thể hợp tác với anh ở vai trò quản lý chứ không thể đồng hành với người đảm nhận cả hai vai trò khá mâu thuẫn này. Đặc biệt, mối quan hệ giữa ca sĩ và người tổ chức biểu diễn nếu có thêm yếu tố tình cảm sẽ rất khó, nhưng ngày qua ngày cả hai đã cùng trò chuyện để thấu hiểu nhau. Rằng chúng tôi phải tôn trọng và đặt quyền lợi, sự nghiệp của người kia lên trên. Khi cả hai cùng tìm được công thức chung, mọi việc sẽ được vận hành tốt.

Là một nghệ sĩ đơn thuần, khi sống cùng người chồng theo nghiệp kinh doanh, liệu chị có bị ảnh hưởng bởi tư tưởng hoặc triết lý kinh doanh của anh ấy?

Ở những giai đoạn tôi thấy cần bỏ cái tôi của mình để hỗ trợ cho sự nghiệp của anh là lúc tôi chịu ảnh hưởng bởi triết lý kinh doanh để dễ dàng áp dụng cho công việc. Tuy nhiên, có lẽ phần nghệ sĩ vẫn nhiều hơn và nó không cho phép thỏa hiệp với yếu tố thương mại. Tôi cũng nhiều phen lấn cấn, nhiều khi tôi phải thuyết phục rất nhiều để có thể đầu tư cho một sản phẩm tâm huyết và anh không đặt nặng yếu tố kinh doanh vào đó. Thực ra anh chiều tôi nhiều hơn và tôi luôn thấy biết ơn người đồng hành của mình. Có một sự nghiệp vững vàng nhưng sẵn sàng hi sinh để đứng sau người phụ nữ của mình, làm điều gì đó thầm lặng – đó là điều rất khó với đàn ông. Và khi người đàn ông không cho người phụ nữ chỗ dựa, buộc họ phải mạnh mẽ hơn thì cán cân trong gia đình cũng bị ảnh hưởng. Do đó, tôi luôn cố gắng làm sao để thời gian dành cho sự nghiệp, sự cống hiến hi sinh của mình vừa đủ. Đã trải qua một lần đỗ vỡ, tôi ý thức rõ giá trị của hạnh phúc gia đình và muốn giữ gìn nó.

Thế chị có hỗ trợ chồng trong việc kinh doanh hay từng can thiệp vào quyết định nào đó của anh ấy?

Tôi hỗ trợ anh ở góc độ chuyên môn, nghệ thuật. Bản thân anh là một người rất giỏi và nhiều kinh nghiệm, anh cũng từng trải qua nhiều được – mất, những thất bại trong kinh doanh nên khá cẩn trọng khi quyết định điều gì đó. Tôi rất tin tưởng những gì thuộc về khả năng, sở trường của anh ấy. Anh đã làm hết mọi việc, mang khán giả đến khán phòng thật đông, thật háo hức và tôi sẽ giúp sức để có một chương trình chất lượng và trọn vẹn vì có nhiều cách để thu hút khán giả nhưng không có quá nhiều cách để làm chương trình thật hay, thật thú vị.

Hiện nay, như chị thấy có khá nhiều nghệ sĩ khi đạt được những nấc thang nhất định trong sự nghiệp, họ rất hứng thú với nghiệp kinh doanh, còn chị, có bao giờ chị nghĩ đến điều này?

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến kinh doanh. Tôi nghĩ mình không có đủ khả năng kinh doanh hoặc không đủ nhạy bén để sắp xếp, thiết lập một mô hình gì đó mang tính chất lớn lao như công ty. Tôi chỉ biết hát và tất cả những gì tôi làm đều để phục vụ việc hát, nếu không hát tôi sẽ không biết làm việc gì cả. Nhưng nếu hỏi rằng tôi muốn làm gì khác ngoài hát thì tôi rất muốn là một cô giáo. Từ ngày còn bé, hạnh phúc của tôi là nhìn cô giáo trên bục giảng, tôi đã ước một ngày nào đó mình sẽ giống cô. Tôi có thể hợp tác với những trường nhạc nhưng lớn hơn nữa, đụng đến những con số hay suy nghĩ xa hơn vấn đề cảm xúc, thật sự tôi không làm được.

Vâng, cảm ơn chị đã chia sẻ!

Bài viết và hình ảnh độc quyền của Tạp chí Nữ Doanh Nhân

Thu Phương

COULDN’T BE MORE IMPULSIVE

 

We’ve already known yesterday and today, but you can never get a glimpse of what tomorrow will be like. Yet, I shall always see things as both challenges and opportunities. I see past experiences as valuable lessons that contribute to making me stronger and more prepared. All the ups and downs have hidden values.” These words she shared sound simple and humble, but behind them lies tears from the many personal struggles of Thu Phương.

048-051_cover lady_thu phuong_A4

Soul mates are not sole listeners

“People say that soul mates are hard to find, so when writing and singing a song to them, do it with all your heart. However, a singer does not only serve his/her “intimate” audience, but also the general public who deserve products worthy of their expectations.”

After your first live show in late 2013, you also appeared on The Voice Vietnam. It seems that you’re planning a comeback?

In the Phuong’s Autumn Show, I had the pleasure to meet the audience and fans after a relatively long period, over 10 years to be exact. I could feel their love and sympathy for me, which brought back some good memories. Therefore, The Voice Vietnam is an opportunity for me to “reunite” with my fans.

Experts in the field said that it was a wise and professional move of yours to sit for the coaching post of the show. What do you think about this comment?

To be honest, I’ve never thought of that, never attempted to polish my name. There were, in fact, many judges that became successful and famous after their participation in a game show or a reality show, but to me, it just acts as a supplementary activity once a person has established him/herself in a particular area. After two years of consideration, I finally decided to join the show just to affirm the stand of myself and my music in the hearts of the audience. With profound experience in singing and performing, I know that taking part in such a novel and refreshing show like this is just an inevitable process of exchanging and passing down knowledge to the younger generation. My participation does not necessarily ensure my future success. Therefore, I don’t expect to become a “shining star”, but rather to accomplish my previous goals. So far, this has been a correct decision, I suppose.

Five minutes of fame

“Once on stage, an artist is able to do things that not everyone can. They’ll have five minutes to forget all about the hardships of life, to become a whole new person, to express a message that cannot be depicted through words, and to be one with their true passion, empathizing with the less fortunate souls. Apparently, they can even help change the thinking, the action of the audience, in those five minutes, a merely ethereal moment exchanged by the vicissitudes of their lives.”

Is it true that the twists and turns of life have made your performing style and public image more subtle and feminine?

I’ve never had and may never have the ability to arrange my own life or to make every move a successful one. However, with age comes experience, maturity, and appreciation for the values of the past. I’ve reached and passed the most impulsive, spontaneous stage of my life, so it’s just the right time for composition and elegance. Maybe my perspective towards life has changed. I’ve learned to live slowly and cherish the moments as they pass by, which may account for a more thorough choice of songs, deep and meaningful ones. I’ve also started to think about the ultimate love, the regretful past so much that some have considered me conservative and extreme, trying to hold on to things that are simply out of my reach. Whenever I think of “those days”, my whole body seems to tremble with emotions and memories. Each and every one of us has a childhood we all yearn to come back to once we’re old enough, so there’s a growing need inside of me, to be slower, not to rush or hurry, calm down and see things profoundly.

It seems that you are an emotional woman?

It is feelings and emotions that have led to the ups and downs of my life, for it would have hurt less if I’d been more rational. You lose some, and win some of course, but I always try to balance my work and family life. At the age of 40, with four children, all at their most impetuous stage of life, I am still working actively as an artist, and sometimes I feel exhausted.

It is a common dilemma whether to give up your family for your career or the other way around. How do you deal with it?

I must admit that there have always been struggles and sacrifices. It is already a challenge for those who only work eight hours a day to take good care of their family, let alone those like me, an artist with a tight schedule, having to travel all the time, with a family unlike any others. My children are at different ages and some are stepchildren, so it’s hard to keep a good balance. There were times when I was depressed. However, with the tremendous help from my experienced manager, I always know when to focus on my career and when to spend time with my family. Besides, I’ve also been blessed with a remarkable strength and endurance, which must never be deteriorated for the sake of my family and my responsibilities. I’ve been a tough person ever since I was a child, and every day’s experience just adds more to that bulk of courage, perseverance and determination.

Everyone loves perfection, but sometimes that’s not necessary. Life is a journey that we must all be ready to embrace on, face its challenges and overcome any obstacles.

Business goals

“My husband hasn’t had many stumbles in his life, so except for love, he can’t sympathize with my struggle. That’s why I always share the lessons I’ve learned with not only my children, but also with him. And they, my life lessons, eventually got him through every failure, reminding him to be stronger and more complete.”

In addition to being your personal manager, your husband is also a businessman specializing in performance organization. These intertwined roles must get in the way of both of you, don’t they?

Indeed! If I were an independent artist, I’d think and work like one, but as a manager, he wants me to take other aspects into consideration, besides developing my professionalism and my products.

At first, conflict occurred so frequently that I thought we could only work as colleagues and not as a companion, a spouse, with him taking such contradictory roles. Apparently, relationships between a singer and her organizer are complicated if emotional factors are involved, but we somehow talked things out, getting to know each other better day by day. We realized that respecting and putting another’s career and benefits on top of our own was crucial, and once a consensus was reached, things ran like clockwork.

As a genuine artist, are you influenced by your businessman husband? Has something like his ideology or business mindset ever had any impact on you, for instance?

There were times when I felt the need to let go of my ego and help him with his career, and that was when his mindset affected me. However, the “artist” inside of me doesn’t allow such compromise, and most of the time, it took a lot of persuasion to make him put his business factors aside and allow me to work my best on a product. Actually, he’s always the one indulging me, and I’m really grateful to have him. Having a stable career and yet willing to be a shadow behind his woman, making silent sacrifices, that’s not something any man could do. However, when a man can no longer be his wife’s backup, thus forcing her to take up more responsibilities, the balance within the family is more or less affected. Therefore, I always try to spend just enough time on work, for the values of a happy family is truly worth preserving.

048-051_cover lady_thu phuong_A3

How, then, have you supported him in business, or have you ever interfered in any of his decisions?

I only provide my professional, artistic advice, as he’s already an experienced and fully-fledged businessman who has witnessed all the tears and joys of his career, hence being extremely discreet. I have an absolute belief in his expertise and abilities. He does all the advertising and draws the audience to the shows and it’s my part to make the best entertainment out of that opportunity. There are many ways to attract the audience, but to make them satisfied and amazed by your performance is another story.

There are, as you may recognize, many renowned artists who have an interest in business. How about you? Have you ever thought about it?

I have never thought of doing business, as I’m not capable of arranging tasks and formulating procedures on such a large scale as a company. All I’m interested in is singing, and whatever I do, I do it to serve this cause; otherwise, I have nothing else to do. Yet, besides being a singer, I’ve always wanted to become a teacher, to be in front of little children and teach them new things. Maybe I can cooperate with a music center, but I really can’t handle it if things get bigger, starting to deal with large numbers and things spiral out of my “emotional” reach.

Thank you so much for your sharing!

Copyright© All Rights Reserved.

Có thể bạn quan tâm:

Siêu mẫu Hà Anh: Phụ nữ Việt có lòng quả cảm rất lớn

CEO Media Ball, Ca sĩ Thủy Tiên: Tự tại làm, an nhiên sống