Table of Stories #02 – Hương & Hoa: Khi mùi hương không còn để ngửi, hoa không còn để ngắm

Table of Stories #02 – Hương & Hoa: Khi mùi hương không còn để ngửi, hoa không còn để ngắm

Có một điều thú vị về ký ức mà con người thường chỉ nhận ra khi đã đi qua đủ nhiều năm tháng. Chúng ta có thể quên một gương mặt, quên một cuộc trò chuyện, thậm chí quên cả một giai đoạn của cuộc đời. Nhưng chỉ cần một mùi hương rất quen, tất cả bỗng trở về gần như nguyên vẹn. Đó có thể là mùi lá dứa trong căn bếp của mẹ, mùi đất sau cơn mưa đầu mùa, mùi gỗ cũ trong ngôi nhà tuổi thơ hay hương thơm còn sót lại trên chiếc áo của một người mình từng rất thương.

Độc giả có thể đọc bài viết bằng tiếng Anh tại phiên bản tiếng Anh của bài viết này

Read the full English version of this feature

Text: NGUYỄN CÔNG MINH

Có lẽ vì vậy mà Table of Stories #02 – Hương & Hoa bắt đầu bằng một câu hỏi rất đơn giản: “Nếu chỉ được mang theo một món đồ đã ở bên mình nhiều năm, bạn sẽ mang theo điều gì?” Câu hỏi tưởng chừng nhỏ, nhưng đủ để mỗi người lần theo những dấu vết để trở về với ký ức của chính mình.

Sau dấu ấn của số đầu tiên với chủ đề “Ngã Rẽ”, hành trình thứ hai của Table of Stories tiếp tục được Liêu Hà Trinh và TK Production xây dựng không theo cấu trúc diễn giả – người tham dự, hay buổi networking quen thuộc. Tất cả chỉ xoay quanh chiếc bàn dài, nơi những người vốn chưa từng quen biết đủ tin nhau để kể về những điều rất riêng tư, và quan trọng hơn cả, đủ kiên nhẫn để lắng nghe người khác.

Table of Stories

Ở lần trở lại này, chương trình có sự đồng hành của Tạp chí Nữ Doanh Nhân, cùng Master Perfumer Huỳnh Hải Yến, Founder Ren Florist Nguyễn Bích Thuận và Chef Huỳnh Hoàng Sin. Ba lĩnh vực tưởng như không liên quan – mùi hương, hoa và ẩm thực – lại được kết nối thành một trải nghiệm liền mạch, nơi không có yếu tố nào cố gắng trở thành nhân vật chính. Mùi hương không lấn át câu chuyện, hoa không chỉ để trang trí, món ăn cũng không đơn thuần để thưởng thức. Tất cả lặng lẽ đứng phía sau, để nâng đỡ cảm xúc của con người. Điều đặc biệt nhất của buổi tối ấy không nằm ở những gì khách mời nhìn thấy, mà nằm ở những gì họ mang theo.

Có người mang chiếc áo đã hơn ba mươi năm tuổi, có người đem theo cuốn sổ cũ. Lại có người mang món đồ tưởng như rất bình thường, nhưng bên trong nó là cả tuổi thơ, là cha mẹ, là một ngôi nhà đã không còn, hay một người thân đã đi rất xa.

Hoa hậu Ngọc Diễm
Hoa hậu Ngọc Diễm

Hoa hậu Ngọc Diễm là một trong những người khiến cả chiếc bàn lặng đi khi mở chiếc túi nhỏ và lấy ra chiếc váy mẹ mua cho mình vào dịp Tết cách đây ba mươi hai năm. Chiếc váy ấy không còn vừa với cô bé năm nào, nhưng lại vừa khít với ký ức của một người con luôn biết ơn mẹ.

Hoa hậu Ngọc Diễm

Câu chuyện không nói nhiều về chiếc váy mà về một người phụ nữ từng một mình gánh vác gia đình, về những ngày cuối năm chật vật nhưng chưa bao giờ để con thiếu quần áo mới, về tình yêu âm thầm mà chỉ khi trưởng thành, người ta mới hiểu hết giá trị. Chính khoảnh khắc ấy, nhiều người trong căn phòng cũng bắt đầu nhìn lại món đồ mình mang theo bằng một ánh mắt khác.

Mr. Nguyễn Công Minh, Founder & CEO Tạp chí Nữ Doanh Nhân
Mr. Nguyễn Công Minh, Founder & CEO Tạp chí Nữ Doanh Nhân

Còn tôi mang đến chiếc bàn vài tờ giấy đã được cẩn thận giữ bên mình hơn mười năm qua. Đó là những mẩu giấy con trai viết từ khi còn rất nhỏ: có khi nhờ ba làm giúp một việc, có khi là lời chúc sinh nhật, cũng có lúc chỉ vỏn vẹn mấy chữ nguệch ngoạc, hồn nhiên: “Con yêu ba”. Khi lần lượt mở những tờ giấy ấy cho mọi người xem, tôi đã không giấu được xúc động. Điều khiến chúng trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở những gì con đã viết, mà còn ở nét bút non nớt của một đứa trẻ: vụng về, lúc cao lúc thấp, đôi chỗ sai chính tả, nhưng mang theo điều thời gian không thể trả lại.

Table of Stories

Một đứa trẻ rồi sẽ lớn lên, chữ viết sẽ đổi khác, cách bày tỏ tình cảm cũng không còn như trước; những nét chữ ngây thơ ấy sẽ không bao giờ xuất hiện thêm lần thứ hai. Có lẽ vì thế mà suốt hơn mười năm, tôi giữ những tờ giấy không đơn thuần như kỷ vật, mà như một cách lưu lại tuổi thơ của con. Những dòng chữ có thể được đọc lại nhiều lần, nhưng nét viết đi cùng năm tháng thì không bao giờ lặp lại.

Không ai chuẩn bị trước cho những giọt nước mắt. Chúng đến rất tự nhiên, giống như cách mùi hương len lỏi vào trí nhớ từ lúc nào.

Chuyên gia mùi hương Huỳnh Hải Yến
Master Perfumer Huỳnh Hải Yến

Huỳnh Hải Yến, người đã dành gần hai mươi năm làm việc với thế giới của mùi hương, không nói về các tầng hương hay công thức chế tác nước hoa. Chị nói về khứu giác như chiếc chìa khóa mở cánh cửa ký ức. Có những ký ức ngủ yên rất lâu, nhưng chỉ cần bắt gặp đúng một mùi hương, cả một khoảng đời sẽ hiện về nguyên vẹn. Và vì thế, trong suốt ba giờ đồng hồ, nước hoa chưa bao giờ là trung tâm của cuộc trò chuyện. Trung tâm luôn là con người, là những ký ức họ mang theo và những cảm xúc họ sẵn sàng chia sẻ với những người mới gặp lần đầu.

Nếu mùi hương mở cánh cửa ký ức, thì hoa lại làm dịu không gian để mọi câu chuyện có thể được cất lên một cách tự nhiên.

Founder Ren Florist Nguyễn Bích Thuận
Founder Ren Florist Nguyễn Bích Thuận

Không bài trí phô trương, Nguyễn Bích Thuận lựa chọn những đóa hoa trắng cùng các loại thảo mộc mộc mạc, để bàn tiệc giữ được cảm giác gần gũi của một bữa cơm hơn là một sự kiện. Chính sự tiết chế ấy khiến người ta không còn chú ý đến hoa nữa, mà bắt đầu cảm nhận được bầu không khí mà hoa tạo nên. Có lẽ cũng giống như trong cuộc sống, những điều đẹp nhất thường không cần xuất hiện quá nổi bật.

Chef Huỳnh Hoàng Sin
Chef Huỳnh Hoàng Sin

Ở giữa chiếc bàn, Chef Huỳnh Hoàng Sin kể chuyện bằng ngôn ngữ ẩm thực của riêng mình.

Thực đơn mang tên “Những hương thơm để lại”. Mỗi món ăn đều được xây dựng từ một ký ức Việt. Món súp gà ác với lá dứa và gừng non khiến nhiều người bất giác nhớ đến nồi nước xông của mẹ mỗi lần cảm cúm. Có thiên lý, nhụy sen, bắp nếp nướng, quế, hồi, thảo quả… đều là những nguyên liệu vốn rất quen thuộc trong căn bếp Việt, nhưng được đặt vào một ngữ cảnh mới để người thưởng thức không chỉ nếm bằng vị giác, mà còn bằng ký ức.

Chef Huỳnh Hoàng Sin

Đó là kiểu ẩm thực không cố gắng gây bất ngờ bằng kỹ thuật, mà chạm đến cảm xúc bằng sự chân thành. Vì vậy mà rất nhiều khách mời sau chương trình đều không nhắc quá nhiều đến món nào ngon nhất hay bó hoa nào đẹp nhất. Điều họ nhớ lại là cảm giác.

Nhà báo Hoàng Linh Lan
Nhà báo Hoàng Linh Lan

Nhà báo Hoàng Linh Lan chia sẻ sau chương trình rằng mỗi người mang đến một món đồ khác nhau, nhưng chính bản sắc trong từng câu chuyện mới làm nên điều đặc biệt. MC Long Hoàng nói rằng mình từng lớn lên giữa những mùi hương rất khác, để rồi tối hôm ấy nhận ra mùi hương cũng có thể trở thành liệu pháp chữa lành. Hoa hậu Hương Giang chia sẻ rằng chị nhận lời tham dự chỉ vì tò mò, nhưng ra về với cảm giác vừa quen thêm vài người bạn. Những cảm nhận ấy đến từ những người có nghề nghiệp, trải nghiệm và thế giới sống rất khác nhau, nhưng đều gặp nhau ở điểm chung rằng họ đã tìm thấy một phần ký ức của chính mình trên chiếc bàn ấy.

Trong suốt buổi tối, bản nhạc Scarborough Fair nhiều lần vang lên. Điệp khúc của bản dân ca ấy gợi nhắc bốn loài thảo mộc: parsley, sage, rosemary và thyme. Những loài cây vốn đã hiện diện trong âm nhạc từ nhiều thế kỷ trước, rồi tối hôm ấy lại hiện diện trên bàn ăn, trong những bó hoa, trong mùi hương và trong chính những câu chuyện của con người. Mọi thứ kết nối với nhau một cách tự nhiên đến mức người ta không còn phân biệt đâu là nghệ thuật, đâu là ẩm thực, đâu là ký ức.

Ngày nay, không thiếu những sự kiện được đầu tư quy mô lớn với công nghệ hiện đại, hiệu ứng thị giác mạnh hay những sân khấu được dàn dựng công phu. Nhưng càng nhiều lựa chọn, con người dường như càng khao khát những trải nghiệm có thể khiến mình chậm lại.

Table of Stories

Ba giờ đồng hồ của Table of Stories #02 – Hương & Hoa không cố gắng mang đến những bài học hay hướng người tham dự đến thông điệp định sẵn, chỉ đơn giản là tạo ra khoảng đủ tin cậy để mỗi người được là chính mình. Ở đó, một chiếc áo cũ có thể trở thành cả tuổi thơ. Một bát súp có thể đưa ai đó trở về căn bếp của mẹ. Một mùi hương cũng đủ đánh thức những ký ức đã ngủ quên nhiều năm.

Table of Stories

Vào một ngày nào đó, giữa nhịp sống hối hả, khi bất chợt bắt gặp hương của một bó thảo mộc, một đóa hoa trắng, mùi gừng non hay lá dứa vừa bốc lên từ căn bếp, người ta sẽ không chỉ nhớ về buổi tối ở Cơm Nhà Sin. Người ta sẽ nhớ về chiếc bàn dài ấy. Nhớ về những người từng ngồi đối diện mình. Và nhớ rằng, trong thế giới ngày càng ồn ào, được lắng nghe đôi khi chính là món quà quý giá nhất mà con người có thể dành cho nhau.

Có thể bạn quan tâm: