REVIEW: Đến Hà Giang và chạm đến “hạnh phúc” tuổi trẻ

Khi các đường bay quốc tế tạm dừng, những con chim sắt tưởng chừng được nghỉ ngơi nhưng thực chất lại “bận rộn” hơn khi có dịp di cư đến mọi miền của dải đất chữ S. Và có lẽ, chưa bao giờ tôi lại thấy phong cảnh Việt Nam đẹp hơn lúc này…

Chúng ta thường nhìn quê hương qua con mắt của những du khách nước ngoài, và xem mọi lời tán dương họ dành cho ta như một sự công nhận. Trong bức tranh phong cảnh thiên nhiên Việt Nam đẹp vô tận, chúng ta có thể dễ dàng lựa chọn một điểm đến để thỏa mãn nhu cầu được chiêm ngưỡng và sống một cuộc sống mỹ mãn hơn. Nhưng, bạn và tôi lại quên rằng bản thân chính là những “đại sứ” tuyệt vời nhất để bảo chứng về vẻ đẹp của nơi mình sinh sống. Trong bài viết lần này, hãy cùng tôi hướng về Hà Giang nơi cực Bắc Tổ quốc, địa danh thể hiện trọn vẹn vẻ đẹp của vùng Đông Bắc Bộ nổi danh và luôn nằm trong “wish-list” của người đam mê trải nghiệm. Dù có sự chuẩn bị hay không, dù đã đặt chân đến bao nhiêu nơi đi chăng nữa, tôi vẫn cứ thế ngỡ ngàng, rung cảm và tự thấy nhỏ bé trước những gì mà cảnh sắc nơi này mang lại. Nơi không ai nghĩ xa xôi trắc trở đến vậy, nhưng lại sở hữu con đường mang tên Hạnh phúc, để khi vượt qua và chinh phục được rồi, mỗi người sẽ có thể thở phào nhẹ nhõm vì đã nắm được “hạnh phúc” trong tầm tay…

tam giác mạch

Thu ghé Đông về, đất Nam không còn nắng như đổ lửa và phương Bắc cũng “dễ chịu” hơn với những đợt gió se se lạnh đầy mát mẻ. Tôi may mắn có dịp ghé thăm Hà Giang vào thời điểm tiết trời được xem là khá chiều lòng người. Và sự chiều lòng ấy tôi đã cảm nhận rõ nét khi được chứng khiến những khóm tam giác mạch giữa núi rừng hiểm trở.

Những tháng cuối năm, tháng của tam giác mạch, thời gian của sắc hồng chớm nở lan rộ khắp vùng cao phía Bắc. Trong tôi bật thốt lên một câu rằng: Để ngắm được cảnh không ai ngắm được thì phải đi được con đường không ai dám đi. Và khi ngắm được những khóm hoa ấy, đúng là con đường tôi đã đi qua không hề dễ dàng một chút nào.

tam giác mạch Cánh cổng dẫn vào nhà của Pao là những ruộng tam giác mạch li ti trải dài suốt vùng đất cằn cỗi có phần khắc nghiệt in hằn qua làn da đã hình thành sự chống chọi với cái rét phương Bắc. Tam giác mạch cũng “cứng cỏi” như thế mà hồn nhiên nở rộ. Nhiều người tận mắt chứng kiến lại có phần thất vọng vì sao loài hoa ấy không lung linh như trên những tấm ảnh. Nhưng sắc hoa miền núi, giữa thời tiết khắc nghiệt vẫn vươn mình bung nở chào đón mọi người. Nếu một lần đến với Hà Giang và có dịp ngắm tam giác mạch, hãy dừng lại và chạm vào một đóa tam giác mạch, bạn sẽ thấy ẩn nấp trong chiếc lá hình tam giác ấy, là vẻ đẹp kín kẽ và trong sáng đến không phải ai cũng có thể thấu nhận.

tam giác mạch

Làn gió Hà Giang với hương thơm hoa tam giác mạch vừa nhẹ nhàng, vừa đặc sệt thổi qua má và tóc mai của những kẻ lữ hành, thổi cả vào tâm trí và trái tim đang thổn thức vì những gì bản thân được chứng kiến. Rừng hoa tam giác mạch ấy, chắc chắn sẽ trở thành nỗi nhớ ký ức của những năm tháng sau này mà tôi không thể nào quên. 

Bên cạnh hoa tam giác mạch, nếu ai đó hỏi đặc trưng của Hà Giang là gì, thì câu trả lời không ngần ngại suy nghĩ đó là những đứa trẻ vùng cao. 

tam giác mạch tam giác mạch

Những gương mặt lấm lem bùn đất nhưng đôi má luôn hây hây đỏ, chân trần đầy cát bụi cùng đôi tay mảnh khảnh, chiếc áo chắp vá vội vàng chưa đủ ấm và mái tóc dường như đã lâu chưa thực sự được một lần chải gội đàng hoàng. Nhưng các em vẫn sở hữu nụ cười đáng yêu cùng cặp mắt sáng trong đúng lứa tuổi thể hiện sự mong chờ đối với mỗi du khách ghé đến.

Kẻ đến người đi, để lại là sự dạn dĩ của ánh mắt khi nhìn vào ống kính thậm chí có phần gọi là “chuyên nghiệp” của những đứa trẻ. Có lẽ, khi văn minh phố thị là giấc mộng xa vời, thứ các em mong chờ nhất là được nhìn thấy những con người phương xa ghé tới để được sẻ chia chút dấu vết hiện đại.

mã pí lèng

Đi qua bao nhiêu địa hình và những khúc cua không tưởng, cung đường Hà Giang dài tít tắp đến mức mỗi tay lái đều chẳng biết làm gì khác ngoài việc… đếm cột mốc cho đến khi nhìn thấy điểm cuối “cột mốc số 0” trên con đường Hạnh Phúc. Tôi nhớ khoảnh khắc đặt chân lên con đèo huyền thoại Mã Pí Lèng, những nếp uốn giữa ranh giới trời và đất thật sự chưa bao giờ gần nhau đến thế. Và cũng chẳng thể nào quên khoảnh khắc rẽ nước của chiếc thuyền dẫn vào hẻm vực Tu Sản đáng tự hào, nơi dòng sông Nho Quế xanh biếc đẹp một cách tĩnh lặng giữa núi non hùng vĩ hiểm trở. Hành trình ấy ngợp thở và dày đặc đến mức không thể nghỉ ngơi, nhưng là một trong những hành trình xứng đáng nhất mà tôi từng trải qua.

mã pí lèng

Những “đệ nhất cảnh quan” gây choáng ngợp từ giây đầu tiên và vẹn nguyên sự thổn thức đến khi đánh dấu điểm kết thúc. Có lúc lòng căng lên như dây đàn, nhưng rồi cũng phải hẫng một nhịp bởi cảnh quan ngoạn mục mà bản thân được chứng kiến. Hà Giang không phải là một “cô nàng kiêu kỳ”, mà chính là một “nữ chiến binh” có thể quyến rũ và thách thức những kẻ gan dạ nhất. Tôi nhớ khoảnh khắc bước chân lên những bậc thang cuối cùng và nhìn thấy ngọn cờ tổ quốc phấp phới nhưng đầy uy nghi trên Cột cờ Lũng Cú nơi biên giới lãnh thổ, nó như một cú thúc ngoạn mục vào trái tim khiến tôi nhận ra, không ngờ bản thân cũng lì lợm đến vậy. Hà Giang khiến nhiều người thay đổi và mạnh mẽ hơn, đó là sự thật đã không thể chối cãi. 

mã pí lèng

Hà Giang đã trở thành một một món quà độc nhất vô nhị mà tôi sẽ không bao giờ tìm thấy nếu không đặt chân ra khỏi vùng an toàn của mình. Mọi cảm xúc chỉ có thể tích góp vỏn vẹn trong hai từ: Biết ơn. Biết ơn vì tôi đã sở hữu một đôi mắt có thể thay thế chiếc máy ảnh bắt lại mọi khoảnh khắc, bởi sẽ không có một thiết bị công nghệ nào có thể diễn tả vẻ đẹp nơi đây chân thật hơn. Biết ơn vì bầu trời trong xanh hôm ấy đã tặng tôi những ký ức trải nghiệm đáng trân trọng như vậy. Và biết ơn vì cuộc sống này vẫn có những thứ rất tươi đẹp dù chúng ta cứ luôn phải đối mặt với những nghịch cảnh không thể lường trước. Hà Giang cứ tồn tại như thế và chẳng cần thương mại hóa vẫn khiến bao kẻ say đắm và kiên trì khám phá.

du lịch hà giang du lịch hà giang
review hà giang review hà giang
review hà giang
review hà giang review hà giang
Cuộc sống này tươi đẹp biết bao và chúng ta vô cùng may mắn khi là một phần của nó. Mọi trải nghiệm đều vô giá, nếu cuối cùng ta nhận ra vẻ đẹp ta nhận được là vẻ đẹp ta cần bảo vệ nhất.

Xin đừng tàn phá, biết yêu và trân trọng những gì mà cuộc sống và thiên nhiên này mang lại.

Đó là cách ta đền đáp xứng đáng cho nơi ta sinh sống một cách ý nghĩa nhất.

 Bài viết và hình ảnh độc quyền của tạp chí Nữ Doanh Nhân

Thực hiện: H.D – Retouch: Louis Nguyen