Có những giải đấu được nhớ đến bởi kỷ lục, có những khoảnh khắc thể thao khiến người ta tự hào vì thành tích. Nhưng cũng có những sự kiện, ngay từ khi chưa khởi tranh, đã mang trong mình một giá trị vượt xa thắng – thua. Giải Pickleball Paralympic Việt Nam 2026, với chủ đề “Gắn kết yêu thương”, thuộc về nhóm thứ ba, nơi thể thao trở thành ngôn ngữ chung của nghị lực, hòa nhập và tôn trọng con người.
Text: MINH NGUYỄN
Độc giả có thể đọc bài viết bằng tiếng Anh tại phiên bản tiếng Anh của bài viết này
Read the full English version of this feature

Diễn ra trong hai ngày 7–8/2/2026 tại Sân Kaly Arena Sport, 179 Đình Phong Phú, Tăng Nhơn Phú, Thành phố Hồ Chí Minh, giải đấu không chỉ đánh dấu một bước tiến mới của pickleball tại Việt Nam, mà còn mở ra một cách tiếp cận khác về thể thao người khuyết tật: không nhìn bằng sự cảm thông, mà bằng sự công nhận.
Từ một môn thể thao trẻ, đến sân chơi của những giá trị lớn
Pickleball là môn thể thao còn khá mới tại Việt Nam, nhưng chính sự linh hoạt, dễ tiếp cận và tinh thần kết nối cộng đồng đã khiến nó nhanh chóng lan tỏa. Khi pickleball bước vào không gian Paralympic, bản chất ấy càng được bộc lộ rõ hơn: đây không phải là môn thể thao của tốc độ hay sức mạnh tuyệt đối, mà là sân chơi của kỹ năng, chiến thuật, phản xạ và đặc biệt là tinh thần đồng đội.

Giải Pickleball Paralympic Việt Nam 2026 quy tụ khoảng 100 vận động viên khuyết tật đến từ nhiều địa phương, thuộc các nhóm xe lăn, đứng thấp, bại não và khuyết tật trí tuệ. Các nội dung thi đấu được thiết kế phù hợp với đặc thù từng nhóm, từ đơn nam, đơn nữ đến các nội dung đôi, đảm bảo tính công bằng và an toàn chuyên môn. Nhưng điều quan trọng hơn cả, là mỗi vận động viên bước vào sân đấu với tư thế của một người chơi thể thao đúng nghĩa, không phải “nhân vật truyền cảm hứng bị đặt lên bục cao”, mà là chủ thể của chính cuộc chơi.
Nghị lực không cần được tô hồng
Điểm khác biệt của giải đấu này nằm ở cách nó kể câu chuyện về người khuyết tật. Ở đây, không có những lời ca ngợi sáo rỗng, không có sự thương cảm được phóng đại. Thay vào đó là những trận đấu thực sự căng thẳng, nơi mỗi cú đánh, mỗi pha di chuyển đều phản ánh quá trình tập luyện nghiêm túc và khát vọng chinh phục bản thân.
Cơ cấu giải thưởng với huy chương, cúp, tiền thưởng và quà tặng hiện vật, không mang tính hình thức, mà là sự ghi nhận cụ thể cho nỗ lực thi đấu. Người khuyết tật không cần được “ưu ái”, họ cần được thi đấu trong một hệ thống công bằng và được đánh giá đúng giá trị.
Sự ghi nhận vượt lên khỏi bục huy chương
Bên cạnh tinh thần thi đấu và giá trị hòa nhập, cơ cấu giải thưởng của Pickleball Paralympic Việt Nam 2026 cũng được xây dựng theo hướng ghi nhận thực chất, thay vì mang tính biểu trưng. Mỗi nội dung thi đấu đều có hệ thống huy chương, cúp, tiền thưởng và quà tặng hiện vật, nhằm tôn vinh đúng mức nỗ lực và thành tích của các vận động viên.
Cụ thể, vận động viên giành huy chương vàng sẽ nhận mức thưởng 5.000.000 đồng, huy chương bạc nhận 3.000.000 đồng và huy chương đồng nhận 2.000.000 đồng, đi kèm cúp và quà lưu niệm. Cách thiết kế này cho thấy một quan điểm rõ ràng của Ban tổ chức: người khuyết tật không thi đấu để được khích lệ tinh thần đơn thuần, mà để được đánh giá công bằng trong một hệ thống thể thao chuyên nghiệp, nơi thành tích và nỗ lực được ghi nhận bằng những giá trị cụ thể.
Ở góc độ đó, giải đấu không hạ thấp chuẩn mực của thể thao thành tích, mà ngược lại, mở rộng chuẩn mực ấy để bao trùm nhiều hình thức năng lực khác nhau, nơi sự xuất sắc được định nghĩa bằng bản lĩnh, kỷ luật và tinh thần vượt lên chính mình.
Khi sự hiện diện mang ý nghĩa biểu tượng
Sự tham gia của vận động viên Paralympic Nguyễn Thị Hải vừa đạt giải Á hậu Vầng Trăng Khuyết 2025 tại giải đấu là một điểm nhấn mang nhiều tầng ý nghĩa. Không đơn thuần là sự xuất hiện của một gương mặt đại diện, Nguyễn Thị Hải bước vào không gian này với vai trò của một người đồng hành, người hiểu sâu sắc thế nào là vượt qua giới hạn xã hội để khẳng định giá trị bản thân.

Trong bối cảnh giải đấu hướng đến tinh thần hòa nhập thực chất, sự hiện diện của cô góp phần làm rõ một thông điệp quan trọng: người khuyết tật không đứng bên lề các chuẩn mực xã hội, mà chính họ đang góp phần định nghĩa lại những chuẩn mực ấy. Đó là vẻ đẹp không bị ràng buộc bởi hình thể, là thành công không được đo bằng sự hoàn hảo, mà bằng bản lĩnh sống.
Một giải đấu, nhiều tầng lan tỏa
Pickleball Paralympic Việt Nam 2026 không chỉ dành cho các vận động viên, là lời mời gọi dành cho cộng đồng, cho doanh nghiệp, cho truyền thông và cho từng cá nhân đang vô thức đặt ra những “ranh giới vô hình” trong cách nhìn về người khuyết tật. Việc giải đấu được tổ chức hoàn toàn từ nguồn xã hội hóa, với sự đồng hành của nhiều tổ chức và mạnh thường quân, cho thấy khi giá trị đủ rõ ràng, sự chung tay sẽ đến một cách tự nhiên.

Quan trọng hơn, giải đấu đặt ra một câu hỏi ngược cho xã hội hiện đại: liệu chúng ta đã thực sự tạo ra đủ không gian để mọi người được tham gia, hay chỉ đang nói nhiều về hòa nhập mà thiếu những hành động cụ thể?
Thể thao, sau cùng, là cách con người nhìn nhau
Ở điểm kết của mọi cuộc thi, không phải bảng xếp hạng mới là điều đọng lại lâu nhất. Điều còn lại là những cái bắt tay sau trận đấu, những nụ cười mệt nhưng sáng, và cảm giác được nhìn nhận như một phần bình đẳng của cộng đồng. Pickleball Paralympic Việt Nam 2026 chọn cách lan tỏa yêu thương không bằng khẩu hiệu, mà bằng trải nghiệm thực tế, nơi mỗi người bước ra khỏi sân đều mang theo một nhận thức mới về giá trị con người.
Khi thể thao không còn là giới hạn của cơ thể, mà trở thành điểm chạm của sự thấu hiểu, đó là lúc “gắn kết yêu thương” không còn là một chủ đề, mà trở thành một thực hành sống.

Có thể bạn quan tâm:
